10 NĂM YÊU ANH NHẤT

Share:

Mười tư năm trước, có một cậu thiếu hụt niên vóc người cao lớn, phương diện mày tuấn tú đã chặn đường Hạ Tri Thư, phương diện đỏ bừng đưa đến cậu một cuốn sách


Bạn đang đọc: 10 năm yêu anh nhất

*

Thể loại: Đam mĩ, hiện tại đại, thực tế, ngược luyến tàn tâm, trước ngược thụ sau ngược công, buông thả tra công x ôn hòa quạnh vắng quẽ thụ x phái nam phụ êm ả thâm tình, BEĐộ dài: 81 chương + 5 NTTình trạng: trả editMười tứ năm trước, gồm một cậu thiếu niên vóc fan cao lớn, phương diện mày tuấn tú đã ngăn đường Hạ Tri Thư, khía cạnh đỏ bừng đưa cho cậu một cuốn sách, nói rằng: "Nghe nói cậu mê say Giản Trinh, tớ mua sách của bà ấy đến cậu. Hy vọng cậu hoàn toàn có thể thích cuốn sách này, nhân tiện... Thích luôn luôn cả tớ nữa." vào cuốn sách đó, gồm một câu nói của Giản Trinh được Tưởng Văn Húc chép lại một giải pháp tỉ mỉ: "Chỗ em ở, là chân trời góc biển lớn anh không chấm dứt nhớ nhung". Lời nói đó, vừa là một trong lời tỏ tình, vừa y như một lời thề ước.Tưởng Văn Húc của các tháng ngày ngây ngô ấy, rước lòng yêu thương Hạ Tri Thư, cậu bạn cùng bàn ấm cúng dịu dàng. Ngày đó, hắn vốn ngang ngược với nóng nảy, nhưng mà lại chấp nhận nhún nhường trước Hạ Tri Thư. Ngày đó, có không ít người mê thích hắn, tuy thế trong mắt hắn chỉ gồm mình cậu mà lại thôi. Tình yêu của hai tín đồ họ khi ấy nhẹ nhàng và an toàn lắm, giống như một dòng suối đuối lành nhẹ êm, dịu dàng êm ả vỗ về hai trái tim cùng chung nhịp đập.

Xem thêm: Tác Dụng Trị Mụn Của Mật Ong Trị Mụn Trứng Cá Thế Nào Cho Hiệu Quả?


Năm mười bảy tuổi ấy, Tưởng Văn Húc ngỏ lời yêu thương với Hạ Tri Thư và rồi cậu đồng ý. Năm mười chín tuổi ấy, khi mái ấm gia đình hai bên biết chuyện và phòng cấm, Hạ Tri Thư đã quăng quật cả gia đình, bạn bè, vứt cả tiền đồ vật xán lạn trước mắt, theo Tưởng Văn Húc cho Bắc khiếp lập nghiệp. Hạ Tri Thư là cơn gió êm ả đến tự phương Nam, lại bởi vì Tưởng Văn Húc mà chịu đựng cái rét thấu xương của khu đất Bắc.Hạ Tri Thư là nam nhi trai có những thiết kế rất đẹp. Cậu cười rộ lên còn đẹp hơn hoa, mặt má gồm lúm đồng tiền nhỏ, cặp mắt trong veo tĩnh yên ổn như phương diện nước mùa thu, chỉ cần nhìn vào này sẽ ngay mau lẹ bị hút hồn. Tri Thư học rất giỏi, tính cách cũng tương đối tốt, được bố mẹ và thầy cô gửi gắm không hề ít kì vọng. Một phái mạnh trai như vậy, lại cam vai trung phong tình nguyện tấn công đổi tương lai vị Tưởng Văn Húc, cắn răng chịu đựng đựng cùng hắn trải qua tất cả đắng cay tủi hờn.Còn nhớ ngày đó, khi Hạ Tri Thư với Tưởng Văn Húc mới đến Bắc Kinh, khổ sở đến nấc mua một trong những phần hoành thánh cũng không nỡ ăn. Sau cuối Hạ Tri Thư chia làm hai phần, Tưởng Văn Húc bắt đầu chịu cồn đũa. Khi ấy nước mắt Tưởng Văn Húc rơi vào cảnh trong bát canh, người bầy ông đó gần như gằn từng chữ một, thề rằng cả đời này sẽ không phụ cậu. Nhưng lời nói đó, là bạn nói vô tình người nghe cầm ý. Tòa thành tình yêu ngỡ rằng vững vàng vàng và kiên cố, hóa ra cũng chỉ như lâu đài cát dễ dãi vỡ rã theo từng đợt sóng nhưng thôi.Từng chũm tay nhau qua hầu hết ngày mây mù giăng lối, vậy mà cấp thiết kề cạnh khi ánh nắng chan hòa bao trùm khắp nơi. Không còn sóng gió, không còn bão giông, rứa mà đôi tay vẫn cứ buông lơi.Tiền tài và quyền lực thường khiến cho con tín đồ ta sa ngã, khi Tưởng Văn Húc không có gì vào tay, chỉ có Hạ Tri Thư ở mặt hắn, vậy cơ mà khi đã có tất cả, hắn lại bất chấp Hạ Tri Thư một mình.Thật ra Hạ Tri Thư ko ngốc, một người mẫn thông cảm tuệ như cậu chắc chắn là sẽ quan sát ra Tưởng Văn Húc có fan khác mặt ngoài. Dẫu vậy cậu mắt nhắm mắt mở vờ vịt không biết, mười năm qua cậu đã trả giá nhiều như thế, lẽ làm sao khoan dung một ít cũng ko được giỏi sao?Năm Hạ Tri Thư hai mươi bố tuổi, cha mẹ cậu mang đến Bắc gớm tìm cậu đã biết thành tai nạn xe cơ mà qua đời. Khi đó, Hạ Tri Thư đang thề, rằng chỉ việc Tưởng Văn Húc mang đến cậu một mái nhà, cậu đã vĩnh viễn ko rời quăng quật hắn ta. đến nên, cho dù ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ trên người hắn, dù bắt gặp vệt son môi trên áo hắn, cậu vẫn không vun trần dòng cớ vắng nhà sứt sẹo của hắn. Hạ Tri Thư ko nỡ, thật lòng không nỡ rời khỏi người lũ ông cậu yêu nhất, vì để ở bên tín đồ đó, cậu sẽ đánh thay đổi quá nhiều.Có fan nói: "Yêu đúng, là tình yêu. Yêu sai, là tuổi trẻ."* tuy thế riêng cùng với Hạ Tri Thư, mười lăm năm trao lầm tình yêu đến một fan không xứng, một lần yêu, cũng là cả một đời.Ngày Hạ Tri Thư nghe tin mình mắc căn bệnh máu trắng, cũng chính là hôm Bắc ghê đón cơn tuyết đầu mùa. Lại nhớ về ngày này của đa số năm về trước, Hạ Tri Thư cùng Tưởng Văn Húc từng vui vầy mặt nhau, cùng mọi người trong nhà gói từng mẫu sủi cảo. Lúc đó, Tri Thư luôn lặng lẽ vớt toàn bộ sủi cảo bao gồm tiền xu suôn sẻ cho Tưởng Văn Húc. Hợp lí là bởi vì thế, nên bây giờ một chút suôn sẻ cậu cũng chẳng còn?Hạ Tri Thư thiệt sự ăn năn hận rồi, chưa hẳn hối hận vày đã liều lĩnh yêu thương người bầy ông ấy trong cả mười mấy năm, nhưng là nuối tiếc bởi vì đã đuổi theo tình yêu thương rồi loại bỏ đi ước mơ còn sẽ dang dở. Cậu vốn là 1 trong những người xuất sắc, thậm chí còn có tương lai hơn cả Tưởng Văn Húc, vậy mà lại vì hắn từ bỏ ước mơ của một người bầy ông, để bây giờ ngày ngày mòn mỏi chờ đón hắn trở về trong căn nhà lạnh mát và trống vắng.Bốn năm Tưởng Văn Húc buông thả bên ngoài, cũng là tư năm Hạ Tri Thư buồn bã nhẫn nhịn, đè nén. Mình không đủ can đảm tưởng tượng Hạ Tri Thư đang sống như thế nào trong khoảng thời hạn đó, không bạn bè, không người thân, thậm chí là không được nuôi một chú thú cưng làm bạn. Mệt mỏi và âu sầu như vậy, cầm mà cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc rời đi...Mười tứ năm trước, Hạ Tri Thư gặm răng cùng Tưởng Văn Húc chịu đựng khổ chịu khó mà không thở than một lời.Mười tứ năm sau, Tưởng Văn Húc vui vẻ hưởng thụ lạc thú mặt ngoài, bỏ mặc Hạ Tri Thư bị bị bệnh dày vò đau đến chết đi sống lại.Con tín đồ Tưởng Văn Húc ko chỉ bạc nghĩa mà còn ích kỉ và tham lam. Hắn không màng đến người ở bên cạnh mình càng ngày càng yếu ớt, tiều tụy hơn nhưng mà chỉ mê mải soi xét rằng vì sao trong công ty lại lộ diện thêm một bồn hoa quý. Hắn điên cuồng nổi cơn ghen khi thấy cậu được một người đàn ông khác đem lại mà không thèm quan tâm đến tại sao Hạ Tri Thư vốn không có bạn bè lại thân quen biết một bác sĩ. Hắn tự cho mình loại quyền chỉ trích, mạt gần cạnh rồi ác hiểm cậu nhưng chưa lúc nào thử chú ý lại xem bạn dạng thân mình đã vấy không sạch ra sao.Tưởng Văn Húc, anh bao gồm đủ tư cách sao? Anh phóng đãng hưởng trọn lạc ở mặt ngoài, đem quyền gì ép tín đồ khác so với mình nên một lòng một dạ? Tưởng Văn Húc, tim anh làm bằng sắt đá giỏi sao, mà rất có thể đối xử tàn khốc như vậy với một người đã ngọt ngào anh nhịn nhường ấy?“Em đã vô dụng như thế, vậy mà lại hắn còn hại em ra ngoài gợi cảm người khác… Sao rất có thể chứ, đời này em gồm mình hắn còn không đủ mà… Tim của em không rộng vậy đâu.”Tưởng Văn Húc, em từng hứa sẽ không còn rời bỏ anh đúng không? dẫu vậy đó là lời hứa em dành riêng cho anh của thời niên thiếu, fan thương em nhất, cũng là nam giới trai em yêu nhất trên đời. Còn hiện nay em đề xuất đi thôi, lúc sự êm ả dịu dàng của anh đã mất nữa, lúc tình yêu vẫn phôi phai lạt màu. Anh hãy nhớ, rằng em sẽ luôn luôn ở đó, chờ lâu một Tưởng Văn Húc vĩnh viễn ko phụ lòng em.Lần sau cùng Tưởng Văn Húc được ôm Hạ Tri Thư vào tay, hắn sẽ hứa rằng: "Sau này anh sẽ không còn để em cần đau nữa".Nhưng mà, sau đây Hạ Tri Thư cũng không phải hắn nữa rồi.Hạ Tri Thư đã ra quyết định từ bỏ bài toán chữa bệnh, rời xa Tưởng Văn Húc cùng trở về quê hương sống nốt quãng đời ngắn ngủi còn sót lại trong cô độc. Ai ngờ đúng vào khi đó, Ngải Tử Du lại xuất hiện bên cậu, cùng cậu đi nốt chặng cuối của cuộc đời.“Lần đầu tiên tôi học tập xã hội đen đi bắt người, bắt em cho nơi em hy vọng đến, đã có được không em?”"Tôi không muốn khiến người khác tổn thương.”“Em có thể để tôi mặt cạnh, chịu đựng tổn thương chưa phải em là được.”Ngải Tử Du là bác bỏ sĩ điều trị chủ yếu cho Hạ Tri Thư. Ban đầu, Tử Du đối với Tri Thư là yêu đương xót do cậu mắc bệnh dịch nặng như thế mà lại không có bất kì ai bên cạnh. Dần dần dần, sự yêu đương xót biến đổi đau lòng, sự cảm thông sâu sắc đơn thuần của một bác sĩ cùng với một người mắc bệnh trở thành tình yêu. Lúc Ngải Tử Du thừa nhận ra điều này thì đã không còn kịp nữa, anh vẫn lún thừa sâu vào tình yêu không hề có chút hy vọng này."Không buộc phải ai yêu trước cũng chịu đựng thiệt, ví như Tưởng Văn Húc.Nhưng bạn yêu một người không yêu các bạn thì chắc chắn là bạn thua, ví như Ngải Tử Du."Ngay trường đoản cú ban đầu, Ngải Tử Du đã hiểu rõ rằng Hạ Tri Thư luôn yêu một bạn rất đậm sâu, yêu đến mức không khi nào quên đi được. Anh biết rõ, rằng bản thân chẳng lúc nào có cơ hội thay cố vị trí của người ấy, tuy thế anh vẫn không nỡ buông bỏ, không nỡ lãng quên, ko nỡ nhằm Hạ Tri Thư một mình chịu dày vò nhức đớn."Ngải Tử Du đâu còn biện pháp nào khác, luận về mê man tình anh chẳng hề thua hèn một Tưởng Văn Húc của rất nhiều năm về trước, bàn về ai là fan bầu bạn với Hạ Tri Thư một trong những giây phút cuối cùng của đời tín đồ anh lại càng không thua, anh thua thảm là thua kém khoảng thời hạn mà anh không bí quyết nào chen chân vào được, chiến bại ý trời an bài bác thứ từ bỏ trước sau, thua cái gọi là hữu duyên vô phận."Càng ở bên Ngải Tử Du, Tri thơ lại càng cảm thấy người đàn ông này khôn cùng giống cùng với Tưởng Văn Húc của đa số năm về trước.Mười tứ năm trước, khi chị em của Hạ Tri Thư biết chuyện của hai người, Tưởng Văn Húc vẫn ôm chặt cậu vào lòng, đỡ đòn mang đến cậu và ghé vào tai thủ thỉ: "Có anh ở đây rồi".Mười bốn năm sau, lúc cậu bị bệnh tật giày vò đến sắp cần yếu chịu nổi, lại là Ngải Tử Du ôm cậu vào lòng, rỉ tai câu nói cậu được nghe trường đoản cú mười tứ năm trước: "Có anh ở chỗ này rồi."Cùng một câu nói, nhưng lại một là Tưởng Văn Húc dành riêng cho Hạ Tri Thư tràn trề sức sống, xinh xắn như hoa của thời niên thiếu, một là Ngải Tử Du dành cho Hạ Tri Thư tiều tụy gầy yếu sẽ ở cùng bạn khác mười tư năm, trung ương tình khó đoán, trên người mang căn bệnh nan y.Ngải Tử Du không hẳn là người thứ nhất ở bên Hạ Tri Thư, nhưng mà lại là người ôm cậu trong tầm tay khi cậu trút khá thở cuối cùng. Điều này so với anh mà nói, là suôn sẻ hay đớn đau? Là dòng kết thỏa xứng đáng hay vết thương lâu dài chẳng lành?"Tay Ngải Tử Du trống rỗng, anh lẩm bẩm tái diễn một câu: “Tri Thư… Tri Thư ở đâu nhỉ?”Giọng Ngải Tử Du rất nhẹ, mỗi âm huyết phát ra như mang ra cả máu thịt thanh quản: “Em ấy đi rồi… Ở trong ngực tôi, dần dần dần, từng chút một, dần dần lạnh đi…”"Ngày Hạ Tri Thư ra đi là một trong ngày nắng và nóng chan hòa. Tro cốt của cậu được rải vào trong hồ Balkai, làm việc đó cảnh sắc rất đẹp, khôn xiết bình yên, khía cạnh nước tĩnh lặng dịu dàng. Kiếp này Ngải Tử Du đến lừ đừ quá, yêu cầu Hạ Tri Thư đã trao cả trái tim cho những người khác mất rồi. Hẹn kiếp sau vẫn lại mặt nhau, vĩnh viễn ko lìa xa nữa."Nếu như tất cả kiếp sau, tôi sẽ làm một cô gái, một mực chỉ đợi anh thôi.”“Em là đàn ông tôi cũng theo em.”“Hai người bầy ông với mọi người trong nhà quá nhức khổ.”“Kiếp sau tôi đang làm vợ em, sẽ thao tác làm việc nhà, nuôi con cháu cho em.”Ngải Tử Du là một bác sĩ xuất sắc, vậy mà chẳng cách nào giữ đem Hạ Tri Thư. Anh từng cứu vớt sống từng nào sinh mệnh, dẫu vậy lại chẳng cứu giúp nổi người anh yêu thương nhất. Giây phút cơ thể cậu lạnh dần đi trong vòng tay anh, trái tim anh cũng theo đó mà nguội lạnh. Không tồn tại Hạ Tri Thư, anh cũng không đau đớn đến mức tìm về cái chết, chỉ với đời này, anh đã chẳng yêu thương thêm được một tín đồ thứ hai.*****Mình viết bài review này sau lần sản phẩm hai gọi lại "Mười năm yêu anh nhất". Đây là tác phẩm trước tiên khiến bản thân rơi nước đôi mắt và chắc hẳn rằng câu chuyện này sẽ khiến mình ám ảnh rất lâu.Lần thứ nhất đọc truyện, mình siêu ghét Tưởng Văn Húc, thực sự cảm thấy hắn hết sức tồi tệ, siêu cặn bã, cực kỳ xấu xa. Đọc lại lần lắp thêm hai ngay sau khoản thời gian vừa dứt lần sản phẩm nhất, ngoài cảm xúc căm ghét, bản thân lại thấy khôn cùng đau lòng. Cụ thể hắn từng yêu thương Hạ Tri Thư như thế, sao chỉ vì một chút ít hứng thú tốt nhất thời nhưng để đông đảo lời mong hẹn trôi khỏi tầm tay? Để rồi trong tương lai khi không thể Tri Thư ở bên nữa, hắn bắt đầu biết thiệt ra hắn còn yêu cậu rộng chính bản thân mình.Con bạn vốn kì quặc thế đấy, lúc bao gồm trong tay sẽ không biết trân trọng, khi mất đi rồi lại ra mức độ níu giữ, mà lại tình yêu đã vỡ chảy không lúc nào có thể trở lại vẹn nguyên như thuở ban đầu.Những ngày sau khoản thời gian Hạ Tri Thư tránh đi là quãng thời khổ sở sở độc nhất trong cuộc sống Tưởng Văn Húc. Hắn chưa lúc nào cảm thấy bản thân lạc lõng cùng cô độc như thế, ngay cả lúc đoạn tuyệt quan hệ giới tính với tất cả mọi tín đồ trong gia đình cũng không, vì chưng Hạ Tri Thư luôn âm thầm đứng phía sau có tác dụng điểm tựa cho hắn.Hạ Tri Thư vứt hắn mà đi, không một lời trường đoản cú biệt, cũng không cho hắn được nhận thấy cậu thêm một lần làm sao nữa. Tưởng Văn Húc bên cạnh đó phát điên rồi, hắn điên cuồng tìm kiếm cậu, điên loạn lái xe trường đoản cú Bắc Kinh mang lại Hàng Châu tra cứu cậu trong cơn lốc tuyết."Có một khoảng thời gian đêm nào gối Tưởng Văn Húc cũng ướt sũng, thời điểm ý thức mơ hồ nước hắn khóc khôn cùng nhiều, ngay lập tức tự nhủ mình ban ngày vĩnh viễn ko được khóc. Hắn cấp thiết sụp đổ, hắn nhưng sụp đổ, Hạ Tri Thư phải làm thế nào bây giờ."Tưởng Văn Húc một mực không tin, rằng Tri Thư của hắn đang không cần hắn nữa. Hắn trường đoản cú lừa chính phiên bản thân mình, rằng Hạ Tri Thư chắc chắn rằng sẽ trở về bên cạnh hắn nhưng mà thôi. Cậu đã có lần hứa vẫn vĩnh viễn không rời quăng quật hắn cơ mà.Tri Thư, em về đi, anh thiệt sự, nhớ em vô cùng nhiều.Nhưng mà Tri Thư vĩnh viễn ko trở về đâu, cậu không muốn, cũng cần yếu trở về nữa rồi.Ngày Tưởng Văn Húc báo cáo Hạ Tri Thư không còn trên đời này nữa, hắn quỳ dưới cơn bão tuyết, cảm thấy thế giới xung quanh ngoài ra mất đi tất cả sắc màu.Khi đó, từng lời nói của Ngải Tử Du như từng mũi dao sắc và nhọn đâm vào tim hắn. Phải, tín đồ hại Tri Thư cho nông nỗi này, đó là hắn chứ chưa hẳn ai khác. Trao mang đến cậu một chút ánh sáng sủa rồi vô tình đẩy cậu xuống vực thẳm u ám và đen tối tối tăm, là bao gồm hắn đã sai tức thì từ khi bắt đầu.“Chân tướng thực sự không đặc biệt quan trọng như người ta tưởng, con bạn thích tự nguyện tin vào ảo giác để yên ủi linh hồn bản thân hơn.”** mặc dù mọi chuyện rõ ràng trước mắt, Tưởng Văn Húc vẫn trường đoản cú lừa mình dối người rằng Hạ Tri Thư chỉ ra đi một chút mà thôi. Vậy thì, hắn sẽ ngóng cậu trở về, như thời gian xưa cậu đã có lần đợi hóng hắn.Tri Thư, anh sẽ hóng em về, về nhà của chúng ta.Không được ở mặt Hạ Tri Thư bên cạnh đời thực, Tưởng Văn Húc mơ ước được thấy cậu trong giấc mơ. Cơ mà bây giờ, trong cả nằm mơ hắn cũng ko được gặp cậu nữa. Có lần Tưởng Văn Húc say mèm, đem dao lam từ bỏ rạch lên người mình trong phòng tắm. Lúc si mê bất tỉnh, trong khi hắn thấy Hạ Tri Thư trở về nhìn hắn, ánh nhìn dịu dàng với xót xa. Từ ngày hôm ấy, hắn bắt đầu tự hại bạn dạng thân mình.Nhưng Tưởng Văn Húc thấy do đó vẫn chưa đủ, hắn mong được chú ý cậu lâu dài và ví dụ hơn nữa. Nghe người ta nói nếu đùa ma tú* hoàn toàn có thể thấy được ảo cảnh đẹp nhất, đáng mong chờ nhất, hắn đã tìm về thứ bột trắng kinh sợ này. Tưởng Văn Húc lúc này người ko ra fan quỷ ko ra quỷ, đau buồn và đớn đau không thua kém gì Hạ Tri Thư ngày đó.Có dịp Tưởng Văn Húc tự hỏi mình, rằng giả dụ hắn cứ hóng mãi cơ mà Tri Thư vẫn không trở về thì sao? Vậy thì, hắn sẽ ngóng thêm tứ năm nữa, lĩnh hội tứ năm gian khổ và cực khổ mà hắn đã tạo ra cho cậu, kế tiếp hắn sẽ đi tìm cậu, nếu tìm được rồi, khăng khăng không buông tay nữa.*****"Mười năm yêu anh nhất" là một trong những bộ truyện gồm motip ko mới, tuy thế thật sự đáng đọc vô cùng. Một câu chuyện yêu đương đã từng khôn cùng đẹp, lại vì thời gian mà trở đề nghị phai nhạt, bởi vì tiền tài và quyền lực mà người trong cuộc thay đổi thay, kết viên chỉ toàn đớn đau thương tổn.Xin được chúc mừng với cảm ơn Vô Ninh Nghi Tử vì chưng một thành tích đầu tay tốt xuất sắc vậy này. Lối hành văn của người sáng tác rất mượt, cũng tương đối buồn. Từng câu từng chữ bên cạnh đó chất đựng biết bao hoài niệm, đầy vương vãi vấn cùng lưu luyến, khiến người đọc chẳng sao quên được.Với sản phẩm này, mình có nhiều điều ao ước nói. Mà lại vì kỹ năng ngôn ngữ hạn chế nên xin phép dừng lại ở đây. Thiệt sự rất mong mỏi "Mười năm yêu anh nhất" sẽ tiến hành lan tỏa với nhiều người hơn, để tận tâm và kỹ năng của tác giả rất có thể được công nhận nhiều hơn nữa.______________"...": Trích từ bỏ truyện"..."*: Trích "Tai Trái"- Nhiêu Tuyết Mạn"..."**: Trích "Ngoảnh lại hóa tro tàn" - Tân Di Ổ

Bài viết liên quan