Những Câu Chuyện Giáng Sinh

Share:
Mùa lễ giáng sinh về, có lẽ tâm hồn ai cũng rộn lên một niêm vui nào đó trong thai khí cuối năm, lúc tiết trời nỗ lực đổi… Xin góp một vài câu chuyện sưu tầm về mùa Giáng Sinh làm cho món quà bé dại cho quý bạn đọc… Chúc chúng ta tìm được thú vui Giáng Sinh thiệt sự trong lòng hồn mình….

Bạn đang đọc: Những câu chuyện giáng sinh


600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">
*

600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">CỔ TÍCH GIÁNG SINH
600) this.resized=true; this.width=600;">Có một cô bé xíu mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà khôn xiết nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật một ngày dài mới kiếm đủ ăn. Cô bé không có các bạn bè, không có đồ đùa nhưng cô không bao giờ cảm thấy bi quan và cô đơn. Gần công ty cô là 1 trong khu rừng, lúc nào thì cũng tràn ngập giờ đồng hồ chim hót ...và những bông hoa rực rỡ...Vào ngày đông năm đó, chị em cô nhỏ nhắn bị căn bệnh và ko thể làm việc được, cô bé mắc cả ngày với câu hỏi đan len để tiếp nối mang ra chợ cung cấp những đôi vớ bởi len, mặc dù rằng ngay bao gồm đôi chân è của cô luôn tái xanh bởi vì lạnh.
600) this.resized=true; this.width=600;">Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé xíu nói cùng với mẹ: “Không biết năm nay ông già Noel có mang quà mang lại cho con không, nhưng bé vẫn để đôi giầy trong lò sưởi. Cứng cáp ông già Noel luôn luôn nhớ con đâu phải không mẹ?”. Bà mẹ chăm sóc vỗ về: “Đừng nghĩ về đến điều này trong ngày Giáng sinh vào năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu ước ao có đầy đủ thực phẩm nhằm qua mùa đông khắc nghiệt này là quý lắm rồi”. Tuy thế cô bé nhỏ không có niềm tin rằng ông già Noel rất có thể quên cô. Vào buổi tối trước thời gian ngày Giáng sinh, cô đặt đôi giầy trong lò sưởi cùng đi ngủ với niềm mơ ước về ông già Noel. Người mẹ nhìn vào đôi giày của bé và bi hùng rầu lúc nghĩ mang đến sự thuyệt vọng của con gái, ví như buổi sáng sau cô không nhận thấy một món tiến thưởng nào vào đó. Năm nay, ngay cả một món rubi Giáng sinh bé dại cho con, bà cũng không ngại được.
600) this.resized=true; this.width=600;">Buổi sáng hôm sau, cô bé xíu thức dậy sớm cùng chạy mang lại nơi cô đặt đôi giày. Đúng như sự ao ước của cô, đêm hôm trước ông già Noel đã đi đến và mang đến cô bé xíu một món quà. Đó là 1 trong những con chim nhỏ tuổi bé nằm thiêm thiếp trong dòng giày, chắc hẳn rằng vì đói và lạnh. Nó nhìn cô bé với đôi mắt lung linh và kêu lên mừng cuống khi cô vuốt vơi lên cỗ lông mượt mà của nó. Cô bé nhỏ nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình. Cô chạy đến mặt giường, nơi chị em cô vẫn nằm cùng reo lên: “Hãy nhìn bé đây bà bầu ơi. Ông già Noel luôn nhớ con với đã đưa về cho nhỏ món quà ý nghĩa sâu sắc này!”. Những ngày sau đó, cô bé xíu săn sóc con chim, sưởi nóng và mang lại nó ăn. Nhỏ chim líu ríu bên cô bé nhỏ và đậu lên vai cô trong lúc cô có tác dụng việc. Khi ngày xuân đến, cô bé mở lồng cho nhỏ chim bay vào rừng nhưng lại nó không chịu bay xa, cứ loanh xung quanh gần nhà cô nhỏ nhắn và từng buổi sáng, cô nhỏ nhắn lại thức giấc vì chưng tiếng hót líu lo phía bên ngoài song cửa sổ....
600) this.resized=true; this.width=600;">Bà mẹ nhìn bé trong sự sung sướng vô bờ...Vì không thích làm nhỏ thất vọng, bà đang vào rừng ban đêm đó mong muốn tìm thấy một lắp thêm gì làm qùa cầm ông noel tặng kèm con, và đã gặp gỡ chú chim sắp đến chết vì chưng lạnh và đói này....
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH
600) this.resized=true; this.width=600;">Tôi vội vã bước vào tiệm trong mall để sắm nguy cấp mấy món qùa noel vào phút cuối cho đứa con gái. Ghê hãi chú ý đám đông, chắc hẳn rằng tôi có khả năng sẽ bị kẹt trong tiệm mang lại muôn đời, trong những lúc việc cần làm còn chồng chất, công sở còn bao nhiêu văn kiện chưa duyệt xọng. Từ lúc nào chẳng rõ, Giáng sinh đã trở thành gánh nặng nề. Chẳng hiểu nguyên nhân phải tất cả cái ngày lễ phiền toái như vầy với từng nào là thứ đề xuất lo, quà cáp yêu cầu mua cho nguời này nguời kia, tôi mong rất có thể lăn quay ra ngủ mang đến qua muà lễ giáng sinh như mấy chú gấu tỉnh giấc bơ an giấc suốt mùa đông. Tôi vắt lách qua đám fan đông tải như kiến nhằm xông vào chỗ bán hàng chơi, và tự hỏi do dự đứa đàn bà có thèm chơi đồ bởi vậy không.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tôi để mắt qua mấy dãy hàng bán đồ chơi, và lựa chọn đại một nhỏ búp bê chú ý cũng xinh xắn, chạy lẹ ra xếp sản phẩm tính tiền. Tình cờ tôi thấy được 1 chú bé nhỏ đứng gần đó, tay mân mê một song hài màu đỏ thật xinh sắn dễ thương. Chú bé nhỏ ôm đôi hai bên trên tay khía cạnh sáng rỡ. Tôi nhìn chú bé nhỏ và hơi quá bất ngờ chú nhỏ nhắn độ 7 tuổi chú ý đôi hài mắt sáng như chú ý một mốn đồ đùa nó khôn xiết yêu thích.
600) this.resized=true; this.width=600;">- Cô tất cả chắc là cháu thiếu tiền không? con cháu tính rồi là đủ tiền cơ mà!
600) this.resized=true; this.width=600;">- con cháu biết là cháu không được tiền rồi nhiều hơn hỏi nhiều, lôi thôi quá đi. Cháu đứng sang một bên nhằm cô tính tiền mang đến nguời khác, bao giờ tìm đầy đủ tiền thì cho đến trả.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tôi nhìn chú bé khuôn mặt buồn bã mình đứng nhìn đôi hài. Quan gần kề một dịp tôi hỏi:
600) this.resized=true; this.width=600;">- Dạ không, cháu mua cho mẹ của cháu. Bà mẹ cháu bịnh siêu nặng, và bố nói chị em sắp đi gặp gỡ Chúa Giêsu rồi. Đôi hài này bà bầu cháu ưa thích lâu lắm rồi, cháu mong mỏi mua mang lại Mẹ, để chị em mang đi chạm mặt Chúa Giêsu. Chị em sẽ đẹp nhất lắm, đang vui lắm!
600) this.resized=true; this.width=600;">Nghe mang lại đây, tôi bắt đầu hiểu ra là chị em của cậu nhỏ bé đang hấp hối, tuy nhiên cậu bé bỏng còn quá nhỏ tuổi để gọi chuyện tử biệt. Cùng một nỗi nhức xót tràn vào hồn tôi. Chú bé xíu nói tiếp:
600) this.resized=true; this.width=600;">- con cháu nói với cha rằng dặn mẹ đừng đi ngay, nói mẹ đợi nhỏ đi chợ về. Cháu không đủ vài đồng nữa mới mua đuợc đôi hài, tất cả các tiền con cháu để dành bấy lâu vẫn còn không đủ. Chú hoàn toàn có thể giúp cháu không? Mai mốt cháu sẽ đi làm việc trả lại mang lại chú.
600) this.resized=true; this.width=600;">Nhìn chú bé tiu nghỉu cúi đầu lặng lặng. Tôi thò tay vào túi đem tiền trao mang lại chú bé.
600) this.resized=true; this.width=600;">--Đây, con cháu lấy đi trả tiền rồi lo về với Mẹ, đôi hài đẹp mắt lắm!
600) this.resized=true; this.width=600;">- Vâng, cảm ơn chú khôn cùng nhiều! Chúa đang chúc lành đến lòng tốt của chú. Người mẹ cháu đang vui lắm khi sở hữu đôi hài này đi gặp Chúa Giêsu.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tôi bước ra cửa ngõ tiệm, trên đuờng tài xế về bên tôi vẫn tồn tại nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ của chú nhỏ nhắn đáng thương. Tình thương của chú nhỏ xíu dành cho người mẹ qúa mãnh liệt. Như một thiên thần Chúa gởi, cậu bé bỏng đã thông báo tôi ý nghĩa sâu sắc của Giáng Sinh, mùa của yêu thương và ban tặng.
600) this.resized=true; this.width=600;">Lạy Chúa, xin cho chúng nhỏ một trái tim nhậy cảm để rất có thể nghe được, cảm thấy được những niềm đau nỗi khổ của những người bé bé dại xung xung quanh mình, nhằm chúng bé biết share với những người kém như ý hơn. Đặc biệt là trong mùa noel này, xin cho chúng nhỏ ý thức rất nhiều món xoàn trao nhau và khi gắng trong tay món tiến thưởng của bạn thân, xin nhắc bé nhớ đến những người nghèo nàn chưa lúc nào từng được trao quà. Trong mắc mua sắm của mùa Giáng Sinh, xin cho bé ý thức món vàng qúy nhất bé nhận được trong dịp Giáng Sinh đó là sự sinh sống của Ngôi Hai. Amen!
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">GIÁNG SINH YÊU THƯƠNG
600) this.resized=true; this.width=600;">Em không hẳn là fan theo Chúa, em bao gồm niềm tin hoàn hảo và tuyệt vời nhất vào Phật và hầu hết lời răn dạy của Người. Vì chưng vậy, ngày lễ noel với em cũng tương tự bao ngày thông thường khác, một cách đây không lâu đó của em color xám chứ chưa hẳn của dung nhan đỏ đẹp đẹp và đều quả chuông ngũ sắc, thậm chí có lúc Giáng sinh biến hai từ không quen nhất trong từ điển của em.
600) this.resized=true; this.width=600;">Chỉ gồm điều lễ Noel hàng năm đều ra mắt dưới ngày tiết trời rét mướt se của ngày đông và từ tương đối lâu người ta thản nhiên đã coi nó như 1 dịp đặc biệt quan trọng để ủ nóng những yêu thương và trao nhau hẹn ước, một sự mặc định vừa bao gồm lý lại vừa vô lý. Ngay sát một tháng trước dịp lễ đó ở ngay cả những nơi hẻo lánh tốt nhất của phố phường sẽ vang lên những bản tình ca mừng giáng sinh bất hủ, đó là điều duy độc nhất gợi nên trong em chút đỉnh cảm hoài.
600) this.resized=true; this.width=600;">Có thật các Giáng Sinh trải qua em bi quan tẻ và solo điệu. Khi người ta phấn chấn kéo nhau ra bên ngoài đường, đôi mắt trao mắt, môi trao môi, tay trong tay thì em ngồi 1 mình trên căn gác nghe những bản nhạc buồn, em ko khóc như em vẫn vốn thế, nhưng thú vui thì không được trọn vẹn. Em hờ hững với đều món kim cương Noel em được tặng kèm và đọc mọi tin nhắn chúc mừng với một thái độ hờ hững đáng ghét. Em một mình, luôn luôn luôn một mình kể từ một mùa ngày lễ noel xa rung lắc nào đó em không thể nhớ nữa. Em ko thích ra ngoài đường để thấy mình đơn độc, em cũng chẳng biết làm cái gi giữa phố phường náo nức cùng càng không ham mê đi cùng với một bạn mà em không cảm nhận được hơi ấm từ trái tim em dành cho họ… Ừ đấy, em cô đơn, thì sao? hầu như cái bên cạnh đó đã biến đổi thói quen, một kinh nghiệm em không thể muốn giữ nhưng lừng chừng làm ráng nào để biến đổi nếu như…
600) this.resized=true; this.width=600;">Nếu như anh ko đến vào một trong những ngày kịp làm trái tim em xôn xao trở lại, kịp làm cho từng ngày bình thường trở thành rất nhiều thời khắc quánh biệt, kịp chuyển sắc xám thành phần đa sắc màu lung linh. Với em đã có ủ nóng suốt cả một mùa đông... Hàng tối em vẫn nghe nhạc nhưng mà lẫn giữa những giai điệu bi quan em thấy phần lớn thanh âm vào trẻo, êm ả cất lên. Mặc dù vậy em vẫn chưa có khái niệm thật cụ thể về Giáng sinh nế như đó không gần với một ngày cùng với em là khôn cùng đặc biệt... Em đang muốn quay trở về với phố phường nô nức đêm Giáng sinh, mình bên nhau ngồi ở 1 góc tiệm yên ả nào kia nghe hơi thở hòa quyện trong nhau lẫn giữa hương thơm của trời đất.
600) this.resized=true; this.width=600;">Nhưng giáng sinh năm nay em với anh xa nhau cả nữa vòng trái đất... Mà lại em chưa bao giờ thấy 1 mình của em lại có ý nghĩa sâu sắc đến vậy. Chưa lúc nào một mình lại không độc thân như vậy! Em tỉnh dậy bằng ý thức mỗi sáng, một niềm tin tuyệt đối như lòng tin vào tôn giáo của em, em đi ngủ bằng nỗi nhớ trong lành....
600) this.resized=true; this.width=600;">Khi gặp anh em biết mình cảm nhận được niềm hạnh phúc là bao gồm thực, với vì cuộc sống đời thường anh vẫn ở siêu xa dẫu vậy em vẫn thấy niềm hạnh phúc và thú vui đang hiện hữu xung quanh, ko phải là một trong giấc mơ. Không hề mơ hồ nước nữa, không thể là rất nhiều Giáng sinh bi lụy tẻ và cô quạnh nữa…
600) this.resized=true; this.width=600;">Và em hy vọng nói cùng với anh rằng: HAPPY BIRTHDAY n' MERRY X-MAS lớn YOU. Hãy mãi là nơi dựa vững vàng chãi mang đến em anh nhé!
600) this.resized=true; this.width=600;">Ngoài kia, bài xích hát Jingle Bell vang lên như một tiếng chuông ngân dài nữ tính và ấm áp:
600) this.resized=true; this.width=600;">... Jingle bell, jingle bell, jingle all on the way
600) this.resized=true; this.width=600;">Oh what fun it is to ride in a one-horse mở cửa sleigh...
600) this.resized=true; this.width=600;">
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">QUÀ GIÁNG SINH
600) this.resized=true; this.width=600;">Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô nỗ lực tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm cài thứ thịt và rau thấp nhất cho bữa ăn hàng ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức stress cô vẫn vắt tìm kiếm. Tiết kiệm ngân sách được đồng nào tuyệt đồng đó.
600) this.resized=true; this.width=600;">Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề bao gồm sự nhằm mục đích lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai vẫn là lễ giáng sinh.
600) this.resized=true; this.width=600;">Cô sẽ không còn thể làm gì hơn, chỉ với cách ngồi xuống với khóc mà thôi.ở đó, trong 1 căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô sẽ nức nở.
600) this.resized=true; this.width=600;">Della sinh sống trong hộ gia đình nhỏ túng bấn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.
600) this.resized=true; this.width=600;">Họ có một chống ngủ, một phòng tắm và một công ty bếp. James Dillingham Young như mong muốn hơn cô vị anh ấy có việc làm. Thế nhưng đó chưa phải là một các bước kiếm được không ít tiền. Tiền thuê căn hộ này chiếm khoảng hết lương của anh ý ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để kiếm tìm một công việc nhưng vận may đang không mỉm cười cợt với cô. Mặc dù nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm 'Jim', James Dillingham Young, vào tay mỗi khi anh trở về.
600) this.resized=true; this.width=600;">Della đã ngừng khóc.Cô vệ sinh khô mặt rồi đứng quan sát một chú mèo xám trên bức tường đồng color với nó sát bên con mặt đường tối không tính cửa sổ.
600) this.resized=true; this.width=600;">Ngày mai là Noel cùng cô chỉ với một đồng tám mươi bảy xu để sở hữ cho Jim, Jim của cô, một món qùa.Cô ước ao mua một món vàng thật sự có ý nghĩa ,một thứ gồm thể biểu lộ được tất cả tình yêu thương cô dành riêng cho anh.
600) this.resized=true; this.width=600;">Della chợt xoay người chạy đến mặt chiếc gương treo trên tuờng. đôi mắt cô sáng sủa lên.
600) this.resized=true; this.width=600;">Cho mang đến bây giờ, mái ấm gia đình James Dillingham Young chỉ có hai đồ vật quí giá bán nhất.Một thiết bị là chiếc đồng hồ thời trang vàng của Jim. Chiếc đồng hồ thời trang này trước đây thuộc sở hữu của phụ thân anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ sót lại là mái tóc của Della.
600) this.resized=true; this.width=600;">Della thả cấp tốc mái tóc lâu năm óng mượt xuống lưng. Thật hay đẹp, không khác nào như 1 chiếc áo khoác bên ngoài đang choàng qua bạn cô. Della cuộn tóc lên lại.Cô đứng yên đi rồi tỉ ti một lát.
600) this.resized=true; this.width=600;">Della buớc chậm rãi qua các siêu thị dọc hai bên đường rồi tạm dừng trước bảng biển 'Madame Eloise'.Tiếp cô là một thiếu phụ mập mạp,bà ta chẳng có một chút ít vẻ 'Eloise' như thế nào cả.
600) this.resized=true; this.width=600;">'Tôi chuyên cài tóc mà', bà ta đáp và bảo: 'hãy vứt nón ra đến tôi xem tóc của cô ý đi'
600) this.resized=true; this.width=600;">'Hai mươi đồng' bà ta định giá, bàn tay mến yêu mái tóc óng ả.
600) this.resized=true; this.width=600;">'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền đến tôi' Della nói.
600) this.resized=true; this.width=600;">Hai giờ tiếp sau trôi qua nhanh chóng. Cô tìm thiết lập quà mang lại Jim trong số cửa hiệu trong nụ cười khôn tả. Sau cùng cô cũng lựa chọn được một thứ.Đó là môt tua dây đồng hồ bằng vàng. Jim khôn xiết quí loại đồng hồ của bản thân nhưng vô cùng tiếc là nó không tồn tại dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó đề nghị là của anh ấy và cô cần mua nó.
600) this.resized=true; this.width=600;">Cô trả nhì mươi mốt đồng để mua và vội vàng vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.
600) this.resized=true; this.width=600;">Đến nhà, Della nhìn mái tóc cực ngắn của chính bản thân mình trong gương với nghĩ thầm: 'mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp sau cô nhanh chóng sẵn sàng mọi thứ. Chấm dứt Della lại nhìn nghía bản thân trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ tòan phần nhiều sợi xoăn quăn mọi đầu. 'Chúa ơi, bản thân trông như một con nhỏ xíu nữ sinh ấy!'. Cô từ bỏ nhủ :'Jim đang nói gì thấy lúc mình như vậy này?'
600) this.resized=true; this.width=600;">Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp ngóng đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn đấy xinh rất đẹp trong mắt Jim.
600) this.resized=true; this.width=600;">Thế rồi cửa mở, Jim cách vào. Anh ấy trông rất ốm và cần phải có một cát áo khóa ngoài mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô chẳng thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên.Anh đứng đó, quan sát cô với ánh nhìn kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: 'Đừng nhìn em như vậy ,anh yêu. Em cung cấp tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc đã dài ra mà. Em phải cung cấp nó thôi, Jim à. Hãy nói 'giáng sinh vui vẻ', em gồm một món quà rất lôi cuốn cho anh này!'
600) this.resized=true; this.width=600;">'Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, do vậy mà lại anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn chính là em mà!' Della nói.
600) this.resized=true; this.width=600;">Jim chú ý quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: 'em nói là em đã buôn bán tóc à?'
600) this.resized=true; this.width=600;">'Đúng, em vẫn nói vậy, vày em yêu anh! bạn có thể ăn buổi tối được chưa, Jim?'
600) this.resized=true; this.width=600;">Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ bâu áo ra một đồ dùng gì đấy bỏ lên bàn. Anh nói: 'anh yêu em, Della, mặc dù rằng tóc em ngắn giỏi dài. Hãy mở tính năng này ra em, đã hiểu lý do khi nãy anh sững sờ mang lại vậy.'
600) this.resized=true; this.width=600;">Della xé vứt lớp giấy bọc ko kể và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là 1 trong bộ kẹp tóc, những cái kẹp dành riêng cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó lúc trông thấy lần đầu tiên qua cửa ngõ kính một gian hàng. Những cái kẹp hết sức đẹp và hết sức đắt tiền. Hiện giờ chúng sẽ thuộc về cô cơ mà tóc cô thì không còn đủ lâu năm để kẹp nữa!
600) this.resized=true; this.width=600;">Della chiều chuộng món xoàn ,mắt tràn trề hạnh phúc. 'Tóc em vẫn chóng dài ra thôi Jim', nói xong cô đột nhiên nhớ mang đến dây đồng hồ đeo tay vàng định tặng kèm cho Jim với chạy đi lấy.
600) this.resized=true; this.width=600;">'Đẹp ko anh? em đang tìm tìm khắp chỗ đấy, tiếng thì anh vẫn phải yêu thích nhìn nhìn nó hàng nghìn lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó mang lại em, Jim, hãy chú ý nó với sợi dây mới này'
600) this.resized=true; this.width=600;">Nhưng Jim không làm theo lời Della.Anh ngồi xuống vòng đeo tay ra sau đầu mỉm cuời nói:'Della,hãy cất gần như món tiến thưởng này đi. Bọn chúng thật xứng đáng yêu.Em biết không, anh đã phân phối chiếc đồng hồ để tải kẹp mang đến em. Giờ thì bạn cũng có thể bắt đầu ban đêm được rồi em yêu'
600) this.resized=true; this.width=600;">...đó là 1 trong câu chuyện cảm động về tình thương của cặp đôi trẻ đã hết lòng yêu nhau.
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">CÂU CHUYỆN ĐÊM GIÁNG SINH CẢM ĐỘNG.......!!!
600) this.resized=true; this.width=600;">Như hay lệ,mỗi mùa giáng sinh, tôi gần như nhận được đá quý từ anh trai của tôi. Giáng sinh vào năm ấy tôi cảm xúc vui nhất không phải chỉ bởi món đá quý anh tôi tặng-một dòng xe hơi mà vì chưng tôi sẽ học được một bài học kinh nghiệm rất thú vị vào loại đêm ướp lạnh lẽo ấy...
600) this.resized=true; this.width=600;">Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về ngay sát hết, tôi cũng đã đến gara để lấy xe với về nhà ăn uống Giáng sinh.
600) this.resized=true; this.width=600;">Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới rưới, trông như 1 đứa trẻ em lang thang, đang đi vòng quanh dòng xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu bỗng nhiên cất tiếng thấy lúc tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là xoàn Giáng sinh anh cô tặng kèm cho." Cậu bé nhỏ nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt lúc tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô khuyến mãi ngay chiếc xe này nhưng cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu mong gì...". Cậu nhỏ bé vẫn ngập ngừng.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn đã có được một người anh như vậy. Tôi chú ý nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe khẩu ca của cậu. Mặc dù thế cậu vẫn cúi gằm khía cạnh xuống đất, bàn chân di di xung quanh đất một phương pháp vô thức. "Cháu ước...", cậu bé xíu tiếp tục "...cháu hoàn toàn có thể trở thành một fan anh trai hệt như vậy". Tôi nhìn cậu bé, không thể tinh được với tiếng nói vừa rồi. Tự nhiên tôi kiến nghị cậu bé, "Cháu suy nghĩ saonếu họ đi một vòng quanh tp bằng cái xe này?". Như sợ hãi tôi đổi ý, cậu nhỏ xíu nhanh nhảu trả lời: "Cháu đam mê lắm ạ!"
600) this.resized=true; this.width=600;">Sau chuyến đi, cậu bé bỏng hỏi tôi với góc nhìn sáng ngời đầy hy vọng, "Cô hoàn toàn có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười với gật đầu. Tôi nghĩ bản thân biết cậu bé xíu muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng thôn thấy cậu đã về đơn vị trên cái xe to như thế nào. Mặc dù vậy tôi sẽ lầm..."Cô chỉ việc dừng lại nghỉ ngơi đây, và tất cả phiền ko nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."
600) this.resized=true; this.width=600;">Nói rồi cậu nhỏ nhắn chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé xíu quay lại qua tiếng bước chân, nhưng dường như lần này cậu ko chạy như cơ hội nãy cơ mà đi khôn xiết chậm. Cùng đi theo cậu là 1 cô bé nhỏ nhắn, mà lại tôi nghĩ chính là em cậu, cô nhỏ xíu với đôi bàn chân bị tật. Cậu nhỏ bé đẩy mẫu xe lăn em cậu đã ngồi, một dòng xe cũ kĩ, xuống phần đa bậc tam cấp cho một biện pháp rất cẩn thận, và tạm dừng cạnh chiếc xe của tôi.
600) this.resized=true; this.width=600;">"Cô ấy đây, fan mà dịp nãy anh vẫn nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng ngay một chiếc xe hơi đến cô nhân ngày Giáng sinh nhưng cô chẳng bắt buộc tốn mang một đồng. Và một ngày gì đó anh cũng sẽ tặng em một món quà y hệt như vậy. Hãy nghĩ xem, em hoàn toàn có thể tận đôi mắt thấy gần như món quà, mọi cảnh vật đi ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không hẳn cố gắng diễn đạt nó đến em nghe nữa!".
600) this.resized=true; this.width=600;">Tôi không thể núm được nước mắt, với tôi sẽ bước thoát ra khỏi xe, để cô nhỏ nhắn đáng yêu quý ấy lên xe. Ánh mắt cô nhỏ bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
600) this.resized=true; this.width=600;">Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến du ngoạn vòng quanh thành phố, một chuyến du ngoạn thật ý nghĩa sâu sắc và tôi zẽ không lúc nào quên, khi số đông bông tuyết mát rượi của tối Giáng sinh bước đầu rơi.
600) this.resized=true; this.width=600;">Và cũng trong tối Giáng sinh ấy, tôi vẫn hiểu được sâu sắc ý nghĩa sâu sắc một lời nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn bài toán làm cho những người khác hạnh phúc."
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">NỤ HÔN CỦA ÔNG GIÀ NOEL LÀM THUÊ
600) this.resized=true; this.width=600;">TT - câu chuyện xảy ra vẫn hơn năm năm mà lại tôi vẫn ghi nhớ như in món quà nhưng một cô nhỏ xíu đã khuyến mãi tôi ngày đông năm ấy, một mùa Giáng sinh lạnh lẽo nhưng ấm cúng tình người.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tháng mười hai, trời ở miền bắc bộ mưa rả rích kèm theo cái rét như cứa vào da thịt. Khoảng không gian chật bé nhỏ của căn gác nhỏ dại không làm cho dịu được nỗi bi lụy và xúc cảm nhớ nhà. Noel này cả lớp tôi lại lên kế hoạch đi dạo nhưng giờ chị em vẫn không gửi tiền. Chắc mùa này quê bản thân lại bão lụt những nên gia đình không thu hoạch được gì.
600) this.resized=true; this.width=600;">Sáng qua, mấy đứa cùng xóm trọ méc nhau chuyện làm thêm vào cho các tổ chức triển khai từ thiện. Mấy đứa rủ nhau đi tìm kiếm việc. Công việc không nặng nề lắm nhưng mà khá mất thời hạn bởi tôi và Hải vào vai nhì ông già Noel. Shop chúng tôi xuất phát từ nhà dịp sáu giờ về tối và về cũng phải sau nửa khuya. Bao gồm hôm làm chính giữa bảo trợ trẻ nhỏ nghèo, có hôm có tác dụng ở hội fan tàn tật, cũng đều có khi là các trại mồ côi.

Xem thêm: Bệnh Viêm Nang Lông Và Cách Điều Trị, Viêm Nang Lông Là Bệnh Gì


600) this.resized=true; this.width=600;">Những ngày giáp ranh Giáng sinh cửa hàng chúng tôi lại càng đề xuất đi nhiều. Hôm đứng ở cổng ngôi trường tiểu học vùng ven ngoại thành, trời đang khuya lắm rồi nhưng gồm một cô bé bỏng vẫn chưa về. Nhỏ nhắn nhìn tôi chăm chắm nhưng không đủ can đảm tiến lại gần. Tôi đến cạnh bé, hỏi nhỏ: “Cháu sao vậy?”. Bé bỏng cười, song mắt vẫn còn nhiều niềm vui: “Ông già Noel ơi, bao gồm phải đứa trẻ nào học xuất sắc mới nhận ra quà? sáng hôm nay cháu bị điểm kém môn toán, cháu sợ không tồn tại quà”. Tôi cười cợt nhẹ: “Không đâu, ông mang lại tất cả. Nhưng mà nếu con cháu nào ngoan thì ông vẫn vui hơn”. Nhỏ bé ngạc nhiên, nhìn sang tôi, nhìn cả Hải: “Vậy là con cháu đã làm hai ông bi quan rồi à?”.
600) this.resized=true; this.width=600;">Bé khóc, phần nhiều giọt nước mắt nực nội rớt đầy trên tay tôi. Trong khi trong suốt ban đêm qua, vì quá nhọc mệt mà cửa hàng chúng tôi quên mất nở niềm vui với các đứa trẻ, trong những số đó có bé. “Thôi, cháu nín đi. Hai ông già này không buồn đâu, nhưng cháu phải nỗ lực hơn nhé”. Nhỏ nhắn cười, song mắt vẫn còn đấy ngân ngấn nước: “Vậy đi phát quà mang lại trẻ em, nhì ông có nhận được quà của ai không?”. Hải cách tới: “Không, nhị ông chỉ lấy quà với giúp những cháu triển khai ước mơ thôi. Là ông già Noel rồi thì nên gì nữa”.
600) this.resized=true; this.width=600;">Bé đi lại gần tôi, sát Hải: “Cháu tặng kèm hai ông nhé”, rồi hôn nhẹ nhàng lên má của bọn chúng tôi. Nhì đứa ngớ bạn ra cơ mà vẫn luôn ghi nhớ nở niềm vui với bé xíu trước khi bé xíu đi mất. Cảm giác êm ấm lan tỏa trên má tôi, rồi cả người. Một chút ít vị và lắng đọng xen lẫn niềm đam mê thú. Tôi đột nghĩ chưa lúc nào mình ước cho bạn dạng thân một món tiến thưởng gì đó. Trong khi tuổi thơ của tôi đã qua cùng chuyện ông già Noel đã chìm vào thừa khứ lâu lắm rồi.
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">CON YÊU MẸ
600) this.resized=true; this.width=600;">Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng đẵng, kéo lê túi sản phẩm trên sàn bếp. Đang ngóng bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại rất nhiều gì cơ mà em nó đã làm ở nhà: “… lúc nhỏ đang chơi ko kể sân còn tía đang gọi điện thoại thông minh thì Tom lấy cây bút chì color viết lên tường, lên chủ yếu tờ giấy dán tường tường mới mà chị em dán vào phòng thao tác ấy! nhỏ đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”.
600) this.resized=true; this.width=600;">Người mẹ than phiền rồi nhướng lông mày: “Bây giờ đồng hồ nó đâu?”. Chũm rồi bà quăng quật hết mặt hàng ở đó, sải lao vào phòng của đứa nam nhi nhỏ, khu vực nó sẽ trốn. Bà call cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi điện thoại tư vấn cả thương hiệu lẫn họ như vậy này là thường trình bày sự tức giận. Khi bà lao vào phòng, đứa bé xíu run lên vì chưng sợ, nó biết sắp gồm chuyện gì ghê gớm lắm. Vào 10 phút, người bà mẹ nguyền rủa con, là bà sẽ phải tiết kiệm ngân sách thế nào và tờ giấy ốp tường đắt ra sao! sau thời điểm rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người bà mẹ kết tội người con là thiếu suy xét người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, ở đầu cuối bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu cho phát điên!
600) this.resized=true; this.width=600;">Người chị em chạy vào phòng thao tác làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Tuy nhiên khi nhìn bức tường, đôi mắt bà ngập cả nước mắt. Hầu hết gì bà gọi được như 1 mũi tên xuyên thẳng qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu thương mẹ” được viền bằng một trái tim!
600) this.resized=true; this.width=600;">Và bây giờ bao thời hạn trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn nghỉ ngơi đó, y như cơ hội người bà mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để ôm siết lấy nó. Đó là 1 trong những sự nói nhở so với người mẹ, với với tất cả mọi người: Hãy bỏ một chút thời gian để đọc hồ hết dòng chữ viết trên tường!
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">TÔNG ĐỒ trong GIA ĐÌNH
600) this.resized=true; this.width=600;">Gia đình em Cécilia cư ngụ ở mạn Bắc Ý, vào một làng lao hễ nghèo nàn. Từ sáng sủa sớm, tía em là một trong những công nhân buộc phải đến sở thao tác và mãi tới 8,9 giờ đồng hồ tối new về cho tới nhà. Bởi thế, chẳng mấy khi Cécilia chạm chán được ba. Còn bà bầu thì lo bài toán nội trợ và thao tác làm việc phụ để kiếm đôi chút thêm vô ngân quỹ gia đình. Bà rất chưng ái, đạo đức. Tuy kinh tế của mái ấm gia đình chẳng no ấm gì nhưng gồm gì bà đều chia sẻ ngay cho lối xóm. Ai nhức ốm, bà biếu dung dịch men, xống áo kẻ rách rưới, bà vứt giờ khâu vá hộ, đơn vị nào mong muốn bà rước hết kỹ năng giúp đỡ. Cả làng mạc xóm ai ai cũng quý quí bà, nắc nỏm khen bà là người hiền khô phúc hậu.
600) this.resized=true; this.width=600;">Em bé Cécilia new được 6 tuổi đầu mà đến lớp cấp 1, em cực kỳ hãnh diện về bà bầu và cảm thấy mình sinh sống trong một gia đình hạnh phúc được mẹ thương yêu mến thương.
600) this.resized=true; this.width=600;">Từ hai trong năm này ở trường học tập của giáo xứ, em Cécilia được đào tạo và huấn luyện sống Lời Chúa, bắt gặp Chúa Giêsu bị bỏ rơi giữa những người bị áp bức, nhức khổ. Em rất ngoan với thường giỏi chía sẻ kinh nghiệm sống với những bạn.
600) this.resized=true; this.width=600;">Một hôm thật bất thần như gáo nước rét tạt vào khía cạnh một anh bạn nói "Này Cécilia bà bầu mày thực giỏi nhưng khốn khổ vô cùng"
600) this.resized=true; this.width=600;">-Mày đừng tưởng mái ấm gia đình mày hạnh phúc, vì bố mày đêm nào về mang đến nhà cũng say sưa be bét. Ông tấn công đập chửi mắng bà bầu mày, hàng xóm nhà nào cũng nghe mày hoài nghi thì cứ rình demo xem!
600) this.resized=true; this.width=600;">Câu nói đó như sét tấn công vào tai Cécilía ...bao nhiêu giấc mơ cute về gia đình phút chốc rã tành sụp đổ. Toàn bộ hãnh diện biến tủi nhục. Quá xấu hổ với bạn, Cécilia đành cúi mặt làm thinh.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tối hôm ấy, bà mẹ Cécilía đến em ăn uống cơm sớm để em có thời giờ học tập bài, rồi bà đưa em lên gác. Xong xuôi kinh tối, bà ôm hôn con, đắp chăn cho nhỏ rồi nhè vơi xuống nhà làm việc đợi chồng về ăn uống cơm và một thể.
600) this.resized=true; this.width=600;">Nhưng ban đêm ấy Cécilia chẳng tài như thế nào ngủ được, em quyết không ngủ giúp xem câu chuyện chúng ta nói hồi chiều gồm đúng không. Em cứ nai lưng trọc thao thức cho đến khi giờ chuông call cửa vang lên. Cécilia nghe rõ tiếng người mẹ ra mở cửa. Vứt chăn phương pháp mau lẹ, em rón rén cách nhẹ từng bước đi xuống thang gác, nép kỹ sau bức màn và hồi hộp theo dõi...
600) this.resized=true; this.width=600;">Một cảnh tượng hãi hùng đang ra mắt trước phương diện Cécilia: cha em đầu bù tóc rối, hơi thở rặc toàn mùi hương rượu. Ông ném khỏe mạnh mũ và áo quần xuống nền nhà, bà mẹ dịu dàng êm ả thu nhặt cất vào tủ, mừng húm dọn bàn mời ông chồng ăn tối. Đôi mắt ông đỏ ngầu, ông trợn trừng quan sát bà rồi chê cho tới chê lui, rồi tuôn ra hằng loạt lời mắng chửi như điên. Chị em cúi mặt làm thinh, vừa ăn uống vừa khóc. Lát sau, ông lùa nguyên cả mâm cơm xuống nền nhà, chén bát vỡ chảy tành, món ăn chảy lênh láng ....Cũng chưa vừa ý, ông còn tặng kèm vợ hầu hết cú đá tàn ác ...
600) this.resized=true; this.width=600;">Sau bức màn, Cécilia bị tiêu diệt lịm. Em thì thầm "Thôi đúng rồi, tụi các bạn đâu bao gồm nói oan....cả lối xóm phần đông biết cả ....nhục nhã quá!"
600) this.resized=true; this.width=600;">Hôm sau bi kịch ấy lại tái diễn trước đôi mắt Cécilia ...Tuy cụ sáng làm sao Cécilia thấy mẹ cũng vui tươi, nén lòng lao vào quá trình phục vụ đàn con nhỏ. Riêng Cécilia thì tinh thần bấn loàn lòng đã đau xót. Em suy nghĩ, cầu nguyện, lưu giữ lại lời Chúa và thương mến mẹ vô cùng, thấy bà tuy buồn bã vì ông xã nhưng vẫn một mực yêu quý trọng kính. Chúa Giêsu hiện giờ đang bị bỏ rơi trong tía trong mẹ, Cécilia xác tín được điều đó. Em băn khoăn suy suy nghĩ hoài, nhưng chẳng biết làm sao. ở đầu cuối Chúa soi sáng đến em một diệu kế rất hay.
600) this.resized=true; this.width=600;">Từ đó tối nào Cécilia cũng nằm thức đợi bố về. Vừa nghe tiếng chuông, em tức thời ra cổng đón ba, cất áo mũ mang đến ba. Vừa kéo ghế cho ba ngồi, em con quay sang giúp chị em dọn bàn. Nhìn trong suốt bữa ăn, em cứ ngồi ko kể ba, ríu rít kể phần đông chuyện vui sinh sống trường, hỏi thăm ba quá trình ở sở . Thoạt đầu ba em siêu lấy có tác dụng lạ, càu nhàu khó chịu, nhưng dần dần cũng đành chịu thảm bại con, thấy trong thâm tâm cũng vui vui...Nhiều lúc Cécilia đứng giữa nhà hát cho cha nghe những bài hát làm việc trường em, ông thích thú lắm. Thai khí gia đình ngày càng dịu nhàng, dễ dàng chịu. Mỗi lần ông bảo: "Cécilia đi ngủ đi, để sớm mai còn dậy sớm mang lại trường". Cécilia đông đảo nũng nịu: "Con thương tía nhọc mệt suốt cả ngày con muốn ngồi mãi với ba". Tuy vẫn tồn tại ngà ngà say ông cũng lấy làm cảm động vì chưng câu nói solo sơ của con, đoạn choàng tay ôm hôn con một bí quyết âu yếm.
600) this.resized=true; this.width=600;">Ba mon trôi qua, bi kịch ngày xưa sẽ lui vào dĩ vãng. Một hôm như hay lệ, cha Cécilia bảo: "Đi ngủ đi, mai còn dậy sớm mang đến trường nhưng mà con!" Cécilia quan tâm ôm choàng lấy cha và nói: "Ba ơi, tía biết lý do con không đi ngủ không?"- "Ba chẳng biết. Con thức vớ vẩn làm bỏ ra cho hại sức khỏe"- "Không đâu ba ạ, Nếu ba má thương con, bố má có thể chấp nhận được con nói nhé. Mà lại đừng mắng con" - "Ừ ,nói đi cha mẹ nghe thử".
600) this.resized=true; this.width=600;">Cécilia tấn công bạo thuật lại cách đối kháng sơ em sẽ xúc hễ và tủi nhục làm thế nào trước lời nói của anh em và hằng tối sau bức màn đậy em đã tận mắt chứng kiến tất cả...Cécilia thú thực là em thương cha mẹ lắm. Em thấy Chúa Giêsu bị vứt rơi trong cha trong má, chính vì thế em mong mang Chúa đến cho cha má, thương yêu người đang bị bỏ rơi trong bác mẹ ...
600) this.resized=true; this.width=600;">Càng nghe, hai ông bà càng cảm xúc, chúng ta mừng mừng tủi tủi, bất ngờ con bé khôn ngoan đạo đức như vậy. Bác mẹ Cécilia ôm siết lấy con nghẹn ngào chú ý nhau... Lát sau cha Cécilia mới thốt lên lời: "Từ ni con yêu cầu đi ngủ mau chóng nghe không? bố hứa cùng với con: ba má sẽ hòa thuận, thương yêu nhau. Tía má cũng trở thành tìm hiểu và sống lời Chúa như con. Bố má thương mến con lắm!"
600) this.resized=true; this.width=600;">Phương tiện độc nhất để biến đổi tâm hồn bạn mình là đồng ý bạn như thuở ban đầu, vì chưng được yêu thương là vấn đề kiện quan trọng để phát triển thành đổi
600) this.resized=true; this.width=600;">Chúa vẫn cho nhỏ một người bạn thân yêu cùng những người con xinh xắn, trong sạch để đưa đường nhau bắt buộc thánh, con đã có tác dụng gì?
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">ÔNG KHỔNG LỒ VÀ EM BÉ TÍ HON
600) this.resized=true; this.width=600;">Ngày xửa ngày xưa, có một ông khổng lồ. Ông bao gồm một tòa đơn vị lớn phủ quanh là một khu vườn rộng với cỏ hoa tư mùa tươi tốt. Đặc biệt là đa số cây đào ngày xuân hoa nở trắng, mùa thu trái chín hồng. Từng bọn chim nhỏ dại tíu tít bay về líu lo những khúc hát thanh bình. Cứ từng chiều rã học, những em bé dại lại rủ nhau đến căn vườn để vui đùa, tung tăng chạy nhảy.
600) this.resized=true; this.width=600;">Thế rồi một hôm, ông vĩ đại có vấn đề phải đi vắng ngắt lâu, lúc về, ông bắt gặp lũ trẻ cá tính đu mình trên cành đào chính giữa vườn làm cho gãy mất một cành có không ít nụ nhất. Nhớ tiếc quá, ông nổi giận hét lên một tiếng tởm khủng, làm các em bối rối bỏ chạy. Ông lại từ bỏ tay xây một tường ngăn cao vây cả vườn lại, bên ngoài ông viết thêm mấy chữ thiệt to: CẤM VÀO ! tự đó, những em nhỏ tuổi không còn dám léo hánh đến đùa ở căn vườn xinh rất đẹp ấy nữa...
600) this.resized=true; this.width=600;">Mùa thu, mùa đông, rồi ngày xuân nối gót, khắp khu vực trăm hoa đua nở, chim hót líu lo, chỉ trừ tất cả cảnh sân vườn ở đây là mùa đông vẫn ngự trị, dứt khoát không chịu ra đi. Thiếu những bóng hình dễ thương, thiếu ngôn ngữ cười, thiếu hụt cả những bước chân tung tăng của những trẻ thơ, hoa đào đang không chịu nở, bầy chim đã không chịu cất cánh về.
600) this.resized=true; this.width=600;">Bên khuôn cửa ngõ sổ, ông lớn lao ngồi co ro chú ý ra khu vực vườn lạnh lẽo hoang vắng, ông chép miệng: “Sao ngày xuân lại không thấy mang đến đây rò rỉ ?” trái thật, ngày xuân đã ko đến, ngày hè cũng đi vắng, và mùa thu thì chỉ chịu đựng đến thăm những vùng quanh đây. Ở đó, trái cây sẽ chín mọng đỏ, còn khu vực đây thì cành đào vẫn tuyết trắng trơ trụi !
600) this.resized=true; this.width=600;">Một buổi sáng, bỗng nhiên ông mập mạp giật mình đột nhiên thức giấc vì có tiếng chim hót vui mắt bên cửa sổ khiến ông im cả người. Thọ lắm rồi, ông đã không còn được nghe đầy đủ khúc hát của loại chim. Ồ, mà dường như đâu trên đây lại còn tồn tại một mùi hương xuân thơm ngát. Ông bất giác chú ý ra vườn. Ô kìa, xuất phát từ một lõ nhỏ vỡ ra sinh sống chân tường, từng em nhỏ dại đang đâm vào khu vườn, mắt nem nép đề phòng. Cầm cố rồi, yên trung tâm rằng ông khổng lồ không tất cả mặt, chúng bước đầu trèo lên ngồi thế vẻo trên những cành đào, làm cho tuyết rơi xuống từng mảng lớn...
600) this.resized=true; this.width=600;">Thật ko ngờ, phần đông chồi non tức tốc nhú ra, nụ tức thời nở hoa, hoa ngay tức thì kết trái, tất cả đều cấp tốc như một phép kỳ lạ thần kỳ. Ở một góc vườn, lại sở hữu một em nhỏ xíu tí hon đang cố kỉnh nhón chân trèo lên một cành đào thấp độc nhất mãi cơ mà không được, cậu đành đứng khóc khóc lóc một mình. Lòng ông khổng lồ bấy lâu nay sẽ khép kín giá rét như băng tuyết, tiếng đây, trước cảnh đồ dùng rộn ràng, với nhất là trước hình dáng bé nhỏ dại dễ yêu đương ấy, trung khu hồn ông như ấm lại và mở toang bao dung. Ông vẫn hiểu vày sao mùa xuân chẳng chịu đựng đến thăm khu vườn của ông.
600) this.resized=true; this.width=600;">Vừa ân hận vừa sung sướng, ông to đùng mở bung cửa nhà, chạy ào ra vườn tạo nên lũ trẻ ghê hoàng ù bổ chạy nấp vào các gốc cây, hồi hộp chờ đón một cơn thịnh nộ. Tức thì, mùa đông trở về ngay, tuyết gió lại vi vu, các bông hoa với chồi non teo mình lại. Chỉ riêng gồm em nhỏ nhắn tí hon trọng điểm vườn là vẫn đứng đó, đôi mắt nhòa lệ vì tủi thân.
600) this.resized=true; this.width=600;">Ông kếch xù nhẹ bước tới, bế xốc em nhỏ xíu rồi thanh thanh nâng cho em ngồi thay vẻo lên một cành đào. Liền hoa lại nở rộ, chim lại hót vang. Em bé sung háo hức vòng song tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt ông to con ngang tầm mặt của em mà hôn dịu lên song má già nua vẫn ràn rụa nước mắt vày xúc động. Các em bé chung quanh thấy vậy thì lại rủ nhau ùa đến, sở hữu theo của mùa xuân vui tươi rộn rã...
600) this.resized=true; this.width=600;">Ông vĩ đại giang rộng lớn tay, dịu dàng êm ả tuyên bố: “Các con cháu ơi, từ bỏ nay khu vườn này đang là của các cháu trường tồn !” tường ngăn cao bị bao gồm tay ông phá đổ trong phút chốc. Mọi fan qua lại đều ngạc nhiên khi thấy một ông khổng lồ đang chơi vui hồn nhiên với một bè cánh trẻ nhỏ nhắn ngay thân khu vườn tất cả hoa đào nở ra trắng xóa...
600) this.resized=true; this.width=600;">Từ đó, chiều nào những em học hoàn thành ở trường, cũng cấp chạy a cho vây quanh ông lớn tưởng vui tính. đột nhiên một hôm, ông chú ý hỏi thăm bè phái trẻ về em nhỏ xíu mà ông đang bồng lên dạo nọ, các em đều trả lời không biết, nhưng cũng chẳng thấy em đến chơi một lần làm sao nữa...
600) this.resized=true; this.width=600;">Năm tháng dần trôi qua, em bé bỏng tí hon đáng yêu và dễ thương ấy vẫn bặt tăm, còn ông khổng lồ thì già hẳn đi, râu tóc bội nghĩa phơ. Khi ngồi nói truyện cổ tích cho bằng hữu trẻ, ông vẫn luôn nhớ nhắc tới cậu nhỏ nhắn lạ lùng nọ...
600) this.resized=true; this.width=600;">Thế rồi, vào một trong những buổi sáng cuối đông, ông to đùng lại ngồi quan sát xem cảnh khu vườn qua khung cửa sổ. Bỗng, ông mở to hai con mắt ngạc nhiên, vì chưng ở tại chính giữa vườn, riêng bản thân cây đào đã sớm nở hoa xanh lá một bí quyết kỳ diệu. Và ông vẫn trông thấy em bé bỏng tí hon cơ mà ông hằng yêu quý nhớ đã đứng dưới cội cây, cụ vói lên cành đào thấp tuyệt nhất y như năm nào.
600) this.resized=true; this.width=600;">Ông mập mạp mừng trẻ ranh đến bật khóc, quên cả tuổi già, chạy cấp ra, bế xốc em lên. Bỗng, ông cũng tự dưng nhìn thấy địa điểm lòng đôi bàn tay bé dại nhắn của em tất cả hai vết thương tròn còn rươi rướm máu, lại còn hai dấu thương ngơi nghỉ hai cẳng bàn chân tí hon của em nữa ! Bàn tay ông đã đỡ lấy bên cạnh hông em cũng thấy huyết thắm đang nhỏ tuổi ra từng giọt, từng giọt. Ông vừa tức giận vừa xót xa kêu lên: “Sao lại ráng này ? ai đã làm cho cháu nhỏ xíu của ta bị thương như vậy này ? Ai ? Ai vậy con cháu ? Nói mau cho ông có thể đi !”
600) this.resized=true; this.width=600;">Em nhỏ xíu nhìn vào đôi mắt trợn khổng lồ của ông to đùng một cơ hội rồi nữ tính nói: “Ông ơi, đó chính là những VẾT THƯƠNG vì chưng TÌNH YÊU đã tạo ra ông ạ !” Ông kếch xù vụng về quỳ gối xuống tròn xoe đôi mắt hỏi em: “Cháu bé xíu ơi, nạm cháu là Ai vậy ?” Em bé nhỏ không đáp, chỉ mỉm cười cợt hiền hòa.
600) this.resized=true; this.width=600;">Mãi một thời gian sau, em mới thỏ thẻ: “Ông ơi, ông chất nhận được cháu được chơi trong căn vườn của ông một lượt này nữa thôi nhé. Ngày mai, con cháu đã bắt buộc về bên của phụ vương cháu. Ở nhà cháu cũng có một vườn đẹp lắm. Có dịp, cháu sẽ mời ông lên nghịch Nhà con cháu để đáp lễ. Cháu tin rằng ông vẫn thấy hạnh phúc, cùng ông đang ở lại trường thọ trong căn vườn Nhà cháu. Ông thừa nhận lời mời của cháu, ông nhé !”
600) this.resized=true; this.width=600;">Và chiều tối hôm sau, khi ngày đông vừa kịp nhường cách cho xuân đến, lúc tan học về, các em nhỏ lại ghé chơi khu vườn như thường xuyên lệ thì thấy ông lớn tưởng đã ngủ lặng nghỉ dài lâu ngay dưới nơi bắt đầu cây đào. Đôi môi ông tươi thắm một niềm vui như đã say ngủ vào một niềm mơ ước tuyệt vời. Hoa đào nở sớm vẫn rụng xuống trùm lên trên thân bản thân ông với cả một vùng chung quanh trắng xóa...
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">57 XU
600) this.resized=true; this.width=600;">Một cô nhỏ nhắn đang đứng thổn thức sát bên một nhà thờ bé dại sau khi vẫn chạy vòng vòng cơ mà không vào được bên trong vì “nhà thờ chật cứng”.
600) this.resized=true; this.width=600;">“Con không vào được lớp học nhà Nhật” (Sunday School: lớp học tập mà thánh địa thường mở vào trong ngày chủ nhật để dạy giáo lý và chữ cho trẻ em là thiết yếu nhà thờ), cô bé xíu nức nở nói cùng với vị linh mục vừa đi tới. Nhìn bộ dạng tiều tụy, nhếch nhác của cô ấy bé, vị linh mục gọi ngay ra nguyên do, và di động cô nhỏ bé dẫn vào trong, tìm mang đến cô một nơi trong lớp học.
600) this.resized=true; this.width=600;">Đêm hôm đó, cô bé bỏng lên chõng ngủ mà đầu chỉ nghĩ tới đông đảo đứa trẻ không có chỗ để trình bày lòng tôn kính đối với Chúa. Khoảng hai năm sau đó, cô bé nhỏ đã bị tiêu diệt trong một căn hộ chung cư tồi tàn. Cha mẹ của cô bé xíu gọi điện mang đến vị linh mục - bạn đã trở buộc phải rất thân thiện với cô bé, cho để chủ trì buổi lễ tang.
600) this.resized=true; this.width=600;">Khi di chuyển thi hài của cô nhỏ nhắn nghèo, tín đồ ta đang tìm thấy một chiếc ví rách rưới nát và dơ dáy tựa như được moi ra từ gò rác, trong những số đó có 57 xu và một tờ giấy xé nhơm nhở viết trên đó vài dòng chữ nghoệch ngoạc của đứa trẻ: “Để giúp sức xây dựng một đơn vị thờ to hơn cho các đứa trẻ có thể đến Lớp học tập ngày nhà nhật”. Đó là công dụng trong 2 năm trời dành dụm đối với tất cả tấm lòng hy sinh không chút vụ lợi của cô bé. Khi đọc rất nhiều dòng chữ này, vị linh mục đang không thể thay được nước mắt.
600) this.resized=true; this.width=600;">Mang theo miếng giấy và chiếc ví rách rưới nát một trong những buổi lễ, vị linh mục đề cập cho gần như người mẩu chuyện về tấm lòng hy sinh cao quý của đứa bé. Ông đã ném ra rất nhiều công sức của con người để kêu gọi, quyên góp tiền xây cất một nhà thời thánh rộng hơn. Nhưng mẩu chuyện này ko chỉ dừng lại ở đó.
600) this.resized=true; this.width=600;">Một tờ báo bao gồm uy tín đăng câu chuyện về cô bé, và bao gồm một nhà kinh doanh bất hễ sản sẽ đọc được nó. Ông ta kiến nghị nhượng xuất bán cho nhà cúng một mảnh đất nền rộng, nhưng giá trị hồi đó lên đến mức nhiều ngàn đô la, với mức giá chỉ có… 57 xu. Những tín vật đã tổ chức triển khai một đợt quyên góp đồ sộ rộng cùng lớn trước đó chưa từng có, chỉ gần đầy 5 năm số tiền đã lên tới mức 250.000 đô la - một vài tiền rất cao thời bấy tiếng (cách phía trên gần một vắt kỷ). Tấm lòng nhân hậu cao tay của cô bé bỏng đã được thường đáp một biện pháp xứng đáng.
600) this.resized=true; this.width=600;">Nếu có dịp qua tp Philadelphia, mời các bạn ghé thăm nhà thời thánh Temple Baptist (Nhà bái Thánh rửa tội) với sức đựng 3.300 người; và trường đại học Temple, địa điểm mà hàng trăm ngàn sinh viên đã theo học. Và các bạn cũng yêu cầu ghé thăm cơ sở y tế Good Samaritan (Bệnh viện hội chưng ái) cùng rất Trường học ngày chủ nhật, nơi giành cho hàng trăm đứa trẻ tham gia Lớp học tập ngày nhà nhật, với sẽ không hề đứa trẻ như thế nào trong vùng phải đứng bên ngoài vào ngày chủ nhật nữa.
600) this.resized=true; this.width=600;">Trong một căn phòng của toà nhà, bạn có thể tìm thấy một tấm hình cùng với khuôn mặt đáng yêu của cô bé xíu gái, tín đồ với 57 xu cùng sự quyết tử của mình, đã làm ra một mẩu chuyện thần thoại.
600) this.resized=true; this.width=600;">Ngay ở kề bên đó, tấm hình của vị linh mục - Dr.Russell H.Conwell, tác giả của cuốn sách “Cánh đồng Kim cương”.
600) this.resized=true; this.width=600;">Đó là 1 trong những câu chuyện tất cả thật, trọn vẹn thật, vật chứng cho phần đông gì nhưng mà một vai trung phong hồn cao thượng và tấm lòng hy sinh cừ khôi có thể có tác dụng được, chỉ với 57 xu.
600) this.resized=true; this.width=600;" style="text-align: center;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="font-size:20px;">600) this.resized=true; this.width=600;" style="color:#ff0000;">ÔNG GIÀ NOEL KHÔNG MẶC ĐỒ ĐỎ
600) this.resized=true; this.width=600;">Hai ba con tài xế xuống khu vực đô thị để mua sắm. Cô nhỏ xíu học lớp 4 hỏi bố:
600) this.resized=true; this.width=600;">- đa số chúng ta trong ngôi trường nói không có Ông Noel. Chúng ta nói nhỏ là ngốc, khi tin tưởng rằng ông có thật, nhưng con tin vào đều gì ba bảo với con, đề xuất không bố?
600) this.resized=true; this.width=600;">Xe kẹ vào bên đường tắt máy. Cô bé gái nhỏ bé bỏng vẫn đã ngổn ngang bao suy nghĩ.
600) this.resized=true; this.width=600;">- chúng ta ở trường đã sai, bé yêu ạ!! Ông Noel là gồm thật. Nhưng tía cần kể cho con nghe thêm về Ông Noel. Bố nghĩ nhỏ đã đủ khủng để hiểu các gì cha sẽ chia sẻ với nhỏ (người thân phụ trìu mến quan sát con)
600) this.resized=true; this.width=600;">" ngày xưa có một người đàn ông đi khắp nắm giới, thưởng tiến thưởng cho hầu hết đứa trẻ trên đường ông đi qua. Ông được biết đến ở các nơi với rất nhiều tên call khác nhau, nhưng lại tình yêu đương ở trong lòng ông thì như nhau, dù đến bất kỳ đâu. Ông đó là tâm hồn yêu thương tuyệt đối và ao ước muốn share tình yêu đó, bằng cách tặng quà với cả con tim của mình. Khi con đến tuổi nào đó, Ong Noel thật sự không hẳn phải là người vào nhà bằng ống sương trong đêm, trước thời điểm dịp lễ Giáng Sinh.
600) this.resized=true; this.width=600;">Tinh thần và cuộc sống thật sự của ông già thần thoại đáng yêu và dễ thương này trường tồn nằm trong lòng của con, tim của bố, tim của mẹ tương tự như tim của tất cả những người tin vào việc mang lại niềm vui cho tất cả những người khác. Niềm tin thật sự của ông Noel là tất cả những gì con có tặng, thay bởi vì những gì con nhận được.
600) this.resized=true; this.width=600;">Khi nhỏ nhận thức được điều đó và khi nó trở thành 1 phần trong con, Giáng Sinh sẽ trở phải thú vị hơn và ảo huyền hơn. Con có hiểu những gì ba nói không? "
600) this.resized=true; this.width=600;">Cô bé xíu nhìn mặt hàng cây phía trước. Cô sợ chú ý vào bố, người từng bảo với cô rằng Ông Noel có thật. Cô hy vọng tin như cô vẫn tin hồi thời gian trước rằng Ông Noel là một trong những ông già vui tính, to béo, mặc vật đỏ. Cô không thích phải đọc khác đi.
600) this.resized=true; this.width=600;">- " Nhìn ba này"- người cha gọi cùng cô nhỏ nhắn quay sang quan sát ông.
600) this.resized=true; this.width=600;">Người cha khóc, hồ hết giọt nước đôi mắt sung sướng. Khuôn mặt ông ngời sáng bởi ánh sánh của tất cả giãi Ngân hà và cô bé bỏng như thấy trong mắt ông, đôi mắt của Ông Noel. Ông Noel thật sự, bạn đã để nhiều thời gian lựa chọn những món quà đặc biệt, nhưng mà cô hy vọng ước một trong những mùa Giáng Sinh vẫn qua, kể từ khi cô xuất hiện trên đời này. Ông Noel đã cần sử dụng món bánh mỳ mà cô đã vứt công trang trí, cũng như đã uống ly sữa lạnh do chủ yếu tay cô pha. Cô đã nhận được ra niềm hạnh phúc, sự chia sẻ, tình thương. Người tía ôm ghì con trong tầm tay ấm áp của mình với cứ ôm như thế rất lâu. Cả hai đa số khóc.
600) this.resized=true; this.width=600;">- " tiếng thì nhỏ đã ở trong về một đội người sệt biệt. Nói từ bây chừ con sẽ được chia sẻ niềm vui Giáng Sinh mỗi ngày của năm chứ không chỉ một ngày vào năm. Từ giờ, Ông Noel vẫn sống trong thâm tâm hồn con. Đây là điều đặc biệt quan trọng nhất xẩy ra với con, trong cuộc đời mình. Bởi vì bây giờ, nhỏ đã hiểu rõ rằng Ông Noel cần yếu nào tồn tại, nếu không tồn tại những tín đồ như con và bố, đều người khiến cho ông được sống mãi. Con hoàn toàn có thể chu toàn việc này được không?
600) this.resized=true; this.width=600;">-" Thưa bố, con hy vọng ông sống mãi trong lòng con tương tự như ông vẫn sống trong tâm bố. Con yêu bố. Tía là Ông Noel tuyệt vời nhất trên nhân loại này."
600) this.resized=true; this.width=600;">Valentia mồ côi lúc new lên 5 , đề nghị ở với người mẹ tại một quần thể lao động túng bấn . Ngày bữa sau Thánh lễ , cậu phải vào các tiệm ăn để tiến công giầy cho khách .Mỗi lần khách trả chi phí , cậu hồ hết làm vết Thánh Gía cám ơn Chúa . Tụi bạn nom thấy thế nhiều lần to nhỏ tuổi với nhau "Gạo thì không lo, cơ mà lo duy trì đạo" Valentia vẫn cứ hiên ngang giữ bề ngoài cầu nguyện đơn sơ ấy.
600) this.resized=true; this.width=600;">Năm 17 tuổi , cậu được ban văn nghệ thành phố cho nhập vai thằng quỷ. Màn đầu vừa dứt, người theo dõi vỗ tay hoan nghêng nhiệt độ liệt. Lịch sự màn thứ hai, trời đột nhiên đỗ mưa, sấm sét nổi lên ầm ầm. Như từng nào lần trước, " thằng quỷ trên sảnh khấu bỏ quên mình sẽ đóng kịch, vội vàng quỳ gối có tác dụng dấu Thánh giá. Khán giả cười rồ lên, tưởng thằng quỷ có tác dụng hề, ngạc nhiên Valentia cầu nguyện thật !"
600) this.resized=true; this.width=600;">Sau tối ấy, mọi tín đồ trong khu xóm gọi được thực trạng của cậu, họ phổ biến nhau quyên tiền sẽ giúp đỡ Valentia nạ

Bài viết liên quan