Phim cha rơi tập cuối

Share:
GH nước ta Giáo Phận Chủng Viện thông tin Suy Niệm Thời Sự Phụng Vụ Đức Tin Mục Vụ Linh Mục - Tu Sĩ Sứ Vụ truyền thông media Tư Liệu GH toàn cầu Khác tứ Liệu GHVN khác


*

CHA RƠI: KHÔNG KHÓC ĐƯỢC, ĐÀNH GỬI VÀO CÂU HÁT

Gia Kỳ

WHĐ (19.6.2021) – bộ phim truyện tivi 37tập cha rơi đã nhận được cha giải thưởngđiện ảnh Cánh Diều xoàn 2014: (1)Cánh diều quà thể loại phim truyền hình; (2) Biên kịch xuất sắc độc nhất vô nhị (NguyễnQuý Dũng) và (3) nam diễn viên xuất sắc duy nhất (Thái Hòa).

Cha rơi không những khiến khán giả truyền hình rơi… nướcmắt, ngoại giả gửi cho xã hội một bức thông điệp những ý nghĩa. Thông điệp về những“nỗi niềm riêng của bầy ông” (lời bà Nguyệt, nhân đồ gia dụng trong phim) và rất nhiều gắnggỏi bền vững của họ bước tiến trong cuộc sống. Cuộc sống với hồ hết nỗi niềm cứ đètrĩu cõi lòng những con người được gán mang đến tôn hiệu (hay… lếu danh?): phái mạnh.Bạn sẽ xem: Phim cha rơi tập cuối

TOÀN, NGƯỜI phụ thân RƠI

Xưa nay, vẫn chỉ nghe “con rơi”, chưa thấy ainói “cha rơi”. Vậy nguyên nhân lại có thân phụ rơi?

Nhưng câu vấn đáp báo chí của phòng biên kịch nàyvẫn không tiết lộ tại sao đặt tên mang đến bô phim. Phải bước vào nội dung cống phẩm quacâu chuyện cuộc đời nhân đồ dùng chính: Toàn (do diễn viên Thái Hòa thủ vai và đượctrao giải nam giới diễn viên xuất dung nhan nhất).

Bạn đang đọc: Phim cha rơi tập cuối

Toàn là người lũ ông trong cả 18 năm đằng đẵng đilượm ve sầu chai cùng “làm mọi bài toán người ta biểu” (dọn hàng, dọn nhà, dọn rác rến côngtrường…) nhằm nuôi đứa đàn bà không buộc phải con mình, được anh vớt lên thời điểm còn đỏ hỏn,bị chị em đặt vào thau rồi thả trôi sông. Mẩu truyện nhặt được đứa bé nhỏ làm nhỏ nuôi,đã tất cả lần được Toàn đúc rút với Triệu (chồng của bà công ty dãy nhà đến thuê):

“Không buộc phải nó là nhỏ rơi nhưng mà tao mới là phụ vương rơi. Tao nuôi nó, tuy nhiên nó dạytao làm cho người” (tập 26).

Câu nói như một trần thuật đúc kết: tao nuôi nó. Và như một lời thú nhận,mang rất nhiều cảm thán, thành thực và xấu hổ: nhưng mà nó dạy dỗ tao làm cho người.

Sự thành thực của một fan luôn quan tâm đến bảnthân, chú ý sâu vào cuộc đời của bản thân mình để thấy làm bạn tưởng dễ mà thậtkhó, siêu khó. Vô cùng khó, trường hợp muốn sống và làm việc cho ra người. Thiệt dễ, nếu chỉ cốt sao thỏamãn mọi nhu cầu bản năng. Toàn luôn luôn đặt bản thân trong sự suy nghĩ đó, từ ngày anhcó con, mặc dù chỉ là người con rơi được anh đem đến nuôi. Nhờ luôn suy xét, anh đãthắng vượt bé người ác hiểm để hoàn lương, sẽ từ bỏ cuộc sống thường ngày cũ, để dựng mộtcuộc đời mới.

Trước khi vớt đứa nhỏ xíu trong mẫu thau bị thảtrôi trên sông, Toàn hành nghề… đạo chích. 1 mình với dòng ghe nhỏ, Toàn dọcngang trên hồ hết dòng kênh, con lạch, sông phệ sông nhỏ. Tay chèo, đôi mắt ngó, anhta quan gần kề động tĩnh, thấy đơn vị nào vắng vẻ vẻ tức thì lên bờ, bỗng dưng nhập và ăn uống trộmthóc lúa.

Cái ngày nhặt được bé bỏng Tâm -tên vì chưng Toàn đặt-,đánh dấu bước rẽ cho cuộc đời Toàn. Từ ni Toan đã là một người có tác dụng cha. Với cũngtừ nay, Toàn quăng quật nghề đạo chích.

Càng ngày, sự gắn bó giữa Toàn cùng đứa bé xíu còn đỏhỏn cơ càng thêm sâu đậm. Lúc ở nhà đã đành, cả lúc đi làm việc thuê có tác dụng mướn anhcũng mang bé theo. Anh quan trọng sống thiếu Tâm, đứa con nuôi của mình, lạicàng cấp thiết sống thiếu hụt chữ “tâm”, nghĩa là tất cả lòng, có dạ ngay thật chân thật.

Nhưng cùng với Toàn, để số đông người phân biệt lòng dạngay thẳng của anh new khó làm sao.

Chẳng dễ nhận ra “tâm” của một gã đàn ông lúcnào cũng lầm lì, mang trong mình 1 bộ phương diện với cái sẹo trên má rất đáng để gờm, đi đâucũng kè kè loại bao ve chai và loại cù móc, với một cỗ dạng hết sức khả nghi. Cùng với mộthành trạng như thế, chỉ có thể là gian phi, đạo tặc.

Ai cũng dè dặt, phòng ngừa khi xúc tiếp với Toàn.Hàng làng ở hàng nhà dịch vụ cho thuê của vợ ck Triệu cùng Cẩm Hường quan sát Toàn với song mắtcảnh giác, thậm chí nghi ngại mối quan tiền hệ cha con của anh ấy và Tâm. Cẩm Hường, bàchủ hàng nhà thuê mướn (đồng thời cũng là tín đồ chuyên đến không hầu như chuyện đơmđặt) đang dựng chuyện Toàn “loạn luân” với người con nuôi! Một mẩu chuyện khủng khiếp,đến nỗi ông ba Trí (người láng giềng của Toàn) vốn điềm tĩnh và đứng đắn cũng thấybị lung lạc, sinh nghi Toàn.

Biết mọi tín đồ trong chiếc xóm nghèo khốn khổ ấyhiểu lầm cùng dị nghị, Toàn vẫn khoác kệ, để ngoài tai phần lớn điều người đời xầm xì,nói xấu sau sống lưng (cũng gồm khi nói trực tiếp vào mặt). Anh không thanh minh. Vả lại,anh cũng chẳng đủ từ ngữ, bởi vốn là tín đồ ít nói, lại chẳng được học hành,giao thiệp rộng để mở với vốn liếng nói năng, yêu cầu cứ im lẽ, lầm lũi trước mặtbàn dân thế gian lắm lời và nhiều chuyện.

Sự yên ổn lẽ, ít nói, lầm lì của Toàn đã nén lạithành sự chịu đựng đựng, cầm nén. Nhiều ngày thành ra quả cảm và lì lợm. Sự gan góc nhưmột bí quyết phản ứng trước hầu như thị phi, đàm tiếu. Toàn dũng cảm trước đầy đủ lờinói xấu. Như vậy, bắt đầu sống nổi giữa mẫu xóm trọ, không nhiều tiền mà các chuyện. Với ganlì trước cả ánh mắt ngờ vực. Như vậy, mới dũng cảm sống nghề lượm ve chai, bớirác và bươi móc bao ni lông ngoài chợ, vỏ chai vào thùng rác nhà giàu, dưới gầmbàn những quán nhậu.

Cuộc sinh sống nhọc nhằn, chịu đựng đói khát, hứng phần đa lờithị phi, của Toàn đã nuôi con Tâm khôn béo và rèn loại “tâm” của anh ý biết đập nhữngnhịp bạn dạng lĩnh, bao dung.

Không không nhiều ngày Toàn sinh sống qua ngày chỉ với một ổbánh mì không thịt, không cá, chỉ có ít nước tương được bà chào bán bánh mì rưới vàovì không muốn bị ông khách hàng chai mặt và lì lợm này kèo nài, xin xỏ và nói khỉanói kháy. Nhưng cái gã lũ ông chắt lót từng đồng bạc rách ấy cũng chính là kẻhào phóng, rộng lớn rãi. Ngay sau thời điểm kèo nài bà chào bán bánh mì rưới ít nước tương vàcho thêm vài cọng hành ngò, Toàn đang rút trong dòng túi rách nát 10.000 đồng tặngngười ăn xin cõng đứa con nhỏ ốm yếu bên trên lưng. Ngoài ra tất cả các đứa trẻrách rưới, mồ côi nào cũng khá được Toàn thấy được đó chính là “con Tâm” của mình.Toàn đã hỗ trợ Lượm, một cô bé mồ côi trạc tuổi Tâm, vừa bị nhà đuổi việc, kiếmđược khu vực làm mới và được anh chăm chút như con. Sự quan tâm chu đáo, không kèmtheo một lời hoa mỹ, cũng ko với vẻ nữ tính và chẳng chút thân thương nào. Vậymà, mọi người được anh góp đỡ, trường đoản cú “đại gia” nhị Bảnh đến cô nàng mồ côi Lượm,và hai mẹ con người bầy bà hành khất, đều nhìn thấy rõ rệt sự góc cạnh và “cáitâm” trong ngần của Toàn, gã lũ ông thô kệch, bạn lượm ve chai lầm lì.

Mới hay, bạn xưa bảo “tốt mộc hơn giỏi nước sơn” và “đóicho sạch, rách nát cho thơm”, quả là một lý thuyết sống, cứ luôn mở ra phíatrước, như 1 lời vẫy gọi, cao đẹp cùng lãng mạn.

Quả vậy, nhân đồ Toàn là 1 trong hiện thân tốt đẹpcủa câu tục ngữ răn đời “đói mang lại sạch,rách cho thơm”. Cả đời anh không còn được mặc dòng áo lành lặn, thơm thonào (dù gồm lần được “đại gia” nhị Bảnh, fan được Toàn cứu vớt mạng, tặng kèm chiếc áomới, nhưng lại anh chứa đi, ko mặc), nhưng “hương” từ mẫu tâm “hữu xạ” của anh ý vẫntỏa ra. Một lắp thêm hương âm thầm, dịu nhẹ, lan tỏa tự nhiên và thoải mái giữa cõi đời bùn lầy,nước đọng.

Toàn trung thành với chủ sống với chân lý “đói mang lại sạch, rách rưới cho thơm” giản đơn,dân dã, nghìn đời của thân phụ ông một giải pháp bền bỉ, kết thúc khoát, tự giác. Một sản phẩm công nghệ tựgiác vẫn thành bản năng từ nhiên, nhằm khi đứng trước việc chọn lựa, mau chóng trởthành một phản bội xạ hoàn thành khoát, ko khoan nhượng, không cân phân. Đó là phản bội ứngcủa Toàn khi được thuê dọn nhà của ông tía Trí đã trở nên hai người con của ông này bánđi, sau khoản thời gian vừa nhận ra quyền quá kế vày chúng ép cha mình (tức ông bố Trí)phải đưa quyền sở hữu căn nhà cho chúng. Toàn nói với người thầu dọn nhà:“Dù bị tiêu diệt đói cũng không làm cho đàn phản phúc đó” (tập 20). Đó cũng chính là tuyênngôn sống của Toàn. Tuyên ngôn về thái độ ngừng khoát trước sự phản phúc: ko cộngtác, không sở hữu và nhận đồng tiền từ tay “bọn bội phản phúc”. Bầy phản phúc ở đó là Oanh,con gái, với Tiệp, đàn ông ông bố Trí. Hai người con “phản phúc”, bất hiếu vớicha mình. Đối cùng với Toàn, ngơi nghỉ đời này, ko thể để cho mọi nhiều loại phản phúc bao gồm đất sống:bất hiếu với phụ vương mẹ, vong ân tín đồ làm phúc, bội nghĩa vợ chồng, phản nghịch trắc bạnbè…

Đó là sự việc sạch, thơm của một con bạn cả đời sốngtrong đói rách, nghèo khổ.

Để sinh sống sạch với thơm thân bùn dơ của đời, trướchết loại “tâm” bắt buộc sáng. Trung ương sáng, nghĩa là đã có được thanh tẩy khỏi đều đọng cặncủa gần như ham ao ước thấp hèn, thoát ra khỏi hệ thống những quý hiếm ảo, được xây dựngtrên dục vọng, tất cả trên những mong muốn bình thường. Toàn đã chiếm hữu đến cái“tâm” đó. Cái “tâm” của Toàn chẳng còn ước muốn gì, ngoại trừ mong có sức khỏe,để ngày ngày nhặt ve chai tìm tiền nuôi con. Giả dụ có mong muốn chăng, chỉ làmong sao ko nợ nần ai, về bất cứ điều gì, đồng thời vẫn muốn đừng ai mắc nợmình, kể cả món nợ ân nghĩa. Vì thế anh tìm giải pháp tránh khía cạnh vợ ông chồng Hai Bảnh, đểhọ ngoài áy náy về món nợ anh đã cứu vãn mạng của họ. Dù túng thiếu quẫn, anh vẫn khôngcho Tâm, đứa con nuôi của mình, đến thao tác làm việc ở xưởng đồ vật Hai Bảnh, chỉ vì: “Ở đờitui sợ tốt nhất là chiếc nợ ân tình” (tập 27).

Cuộc thanh tẩy dòng “tâm” của Toàn ra mắt dữ dộivà khốc liệt nhất, đó là cuộc đại chiến với dục vọng của phiên bản thân mình. Tập36 của bộ phim truyền hình là cao trào của diễn tiến câu chuyện cuộc đời làm cho “cha rơi” củaToàn. Sự khiếu nại cao trào lại là 1 trong những trường đoạn hồi ức của Toàn về một lần đươngđầu với dục vọng. Hai phụ vương con Toàn sinh sống trong căn nhà nhỏ tuổi thuê của vợ ông chồng Triệu-CẩmHường. Căn nhà chỉ khoảng 10 mét vuông, chật với tuềnh toàng. Đêm xuống, sau mộtngày lặt ve chai nhọc mệt, Toàn ngủ trên cái ghế bố, còn trung tâm ngủ bên trên chiếcgiường gỗ nhỏ. Hôm đó, thao thức ko ngủ được, cơn thèm khát quan hệ tình dục của đànông trỗi dậy, Toàn cách qua nệm của đứa phụ nữ nuôi. Anh đã đi đến rất gần tộilỗi. Tội loạn luân, đúng hơn, gần như là loạn luân (vì giữa Toàn và tâm không cómáu mủ ruột thịt). Tuy vậy anh kịp dừng lại. Giờ đồng hồ lương trung khu đã cất lên dõng dạc,mạnh mẽ, thôi thúc. Anh tách xa chiếc giường, rồi bước tới bàn thờ, với rước chiếcđèn dầu, rót dầu lên tay và… đốt. Lửa bốc cháy. Tay Toàn bị phỏng. Chỗ phỏngtrên tay khiến anh nhức đớn, dẫu vậy phần “người” đang lấn được phần “con” khiến tâmhồn anh bình an, thoát khỏi bóng tối tội lỗi, bước vào phía ánh sáng. Ánh sángcủa ngọn lửa cháy phừng bên trên tay. Ánh sáng của thiên lương sẽ tỏa lan trong“tâm”. Hai luồng ánh sáng gặp mặt nhau, gửi hóa, thành khúc ca thắng lợi cám dỗvà soi vào nhãn giới của Toàn, góp anh nhận ra vẻ sáng trinh bạch của Tâm, đứacon gái anh sẽ nuôi dưỡng, và từ nay, anh cần nhận thêm trọng trách giữ gìncho đứa con ấy được vào trắng thân cuộc đời, tuy vậy trước hết, trước phần“con” luôn rình rập đợi thời cơ lấn lướt phần “người” nơi anh.

Toàn nói với Triết, kết luận sau khi nhắc lại câuchuyện trên, như một lời xưng tội, để vai trung phong hồn được cảm thông, và nhờ đó, đượcbình an: “Cũng may, phần bạn trong tôiđã về kịp để chiến thắng phần con” (tập 36).

Cùng cùng với việc biểu đạt niềm ăn năn, sự trả lươngvà cuộc phấn đấu mang lại phần bạn của Toàn, bộ phim truyền hình Cha rơi còn gửi ra một vài hình ảnh khác về sự ăn năn của một sốnhân vật đàn ông, đàn ông khác.

Đó là việc hối lỗi và hoán cải của Tiệp, con traiông bố Trí, sau các ngày tháng bài bác bạc, cá độ, phung phá gia tài của cha để lại,đã trở lại cuộc sống lương thiện cùng hiếu thảo. Đó là sự tỉnh ngộ của Phong, kẻđã lừa tình và giật sạch gia tài của Oanh, phụ nữ ông cha Trí. Phong nói, trướckhi xảy ra tai nàn dẫn đến loại chết bi quan (ngã từ sân thương cao ốc xuống đườngvì cứu giúp Oanh): “Tao từ phán xét mình”. Loại gã bạc tình và lừa đảo này, cuốicùng, cũng đã tỉnh ngộ, bởi vì anh ta còn chút lương tri lúc biết tình cảnh cùngquẫn của Oanh, cô gái bị bản thân lừa đảo.

Hình tượng nhân vật Toàn đó là câu chuyện củamột người bọn ông “cha rơi”. Mẩu chuyện kể về một gã “trộm cắp, chôm chỉa” đượcmột đứa bé bỏng con rơi chấp nhận làm cha mình với ban cho cuộc sống thường ngày lương thiện, vàquan trọng hơn, tính từ lúc đó, biết mình có trọng trách phải chu toàn, gồm cả một thếgiới con người đang cần phải giúp đỡ, và có tiếng nói của Trời vẫn “bảo đề nghị cứu người” (tập 36)

Như vậy, đối với Toàn, cô nhỏ xíu Tâm chưa hẳn là“con rơi”, mà chủ yếu anh là tín đồ “cha rơi” của cô ấy vậy. Một người cha được rơivào cuộc sống của một đứa trẻ.

ÔNG ba TRÍ, NGƯỜI phụ vương BỊ BỎ RƠI

Nhân vật trang bị hai tạo nên sức thu hút của bộphim cha rơi là ông bố Trí (do Nghệsĩ xuất sắc ưu tú Thanh Nam, người có quyền lực cao Nhà hát Cải lương Kiên Giang, thủ vai).

Sức cuốn hút của nhân vật không chỉ có do tài nghệdiễn xuất của Thanh Nam, ngoài ra từ mẩu truyện cuộc đời và tính cách cha Trí.

Để được tự do thoải mái và sinh sống thanh thản, không thể hằngngày phải nghe phần đông lời chì phân tách lạnh lùng, đề xuất thấy sự ngỗ ngược cùng thóiham của nả của nhị đứa con, ông ba Trí thuê nhà ở xóm trọ đặt ở riêng một mình.Dành cả đời chăm lo con cái, nay về già, lại cần ra sống riêng, không muốn sốngbên hai đứa con đang ngày dần lộ rõ tháiđộ ruồng rẫy cùng sự phản nghịch phúc. Dù đã tỏ rõ ý định đang để lại căn nhà cho nhị con,nhưng lòng ông vẫn ko an. Ông vẫn thắc thỏm lo, một ngày nào đó, bọn chúng sẽ thẳngtay ruồng rẫy ông và tương tàn bởi vì tranh giành của nả (tập 6). Ông trung khu sự vớibà Nguyệt: “Còn gì sợ bởi tuổi già lạinơm nớp lo mình bị ruồng rẫy bởi con cháu mình đã từng có lần cưu mang” (tập 14).

Xem thêm: Phụ Nữ Có Nên Nhổ Lông Vùng Kín Vĩnh Viễn Tại Nhà Hiệu Quả, Có Nên Nhổ Lông Vùng Kín Không

Rồi chuyện gì cần đến đã đến. Vừa nhận bản côngchứng chuyển giao quyền cài nhà trường đoản cú tay phụ thân mình, hai đứa con ông tía Trí lậptức phá nát gia tài ông đã một đời chắt chiu gây dựng. Oanh, cô gái lớnđưa không còn phần tài sản của bản thân mình cho gã người tình (nhân thiết bị Phong) để chung vốn “đầutư” kinh doanh khách sạn (!). Còn Tiệp, đứa con thứ nhì thì trả nợ lose cá độbóng đá cho gần 1 tỉ. Ông ba Trí thấy tôi đã mất trắng. Mất của. Mất con. Haiđứa nhỏ đã hất ông ra khỏi cuộc đời chúng. Ông thấy bản thân bị quăng quật rơi. Nỗi sợ hãi “bịcon mẫu ruồng rẫy” mới ngày nào còn mơ hồ nay đã hiển hiện. Từ nay, ngày ngày,khi tối về, ông thui thủi một mình trong làng mạc trọ nghèo khổ. Như một fan khôngcon cái, không cửa ngõ nhà, ko ngày mai…

Nhưng người đàn ông khả năng đó không hề tỏ ranao núng trước thách thức của số phận.

Số phận đẩy ông vào tình cảnh có tác dụng một người chabị con cháu bỏ rơi, ông vẫn không vứt rơi chúng. Lâm vào thực trạng cô độc, ông vẫngắn bó với mọi người đang cần 1 bàn tay góp đỡ, một lời khuyên thời gian bế tắc, kểcả một fan đối ẩm bên bàn rượu bi hùng tênh của gã “cha rơi”. Ông luôn luôn luôn tỏra vững vàng vàng, điềm tĩnh, chuyển ra gần như lời khuyên răn sáng suốt, thấu tình.

Có thể nói, xây dựng hình mẫu ông cha Trí, tácgiả kịch bạn dạng Nguyễn Quý Dũng và đạo diễn Nguyễn Phương Điền như mong muốn khắc họacái phần hoàn chỉnh về mẫu người bọn ông, sát bên hình tượng Toàn “charơi’ vốn bị đậy khuất bởi vì những mảng về tối thâm u, bí hiểm của số phận với nhất làtính cách.

Nhân vật ba Trí là sự tổng hòa tuyệt đẹp mắt giữa nhữnglối ứng xử, giải quyết vấn đề và số đông lời khuyên kết tinh từ đạo lý tiềm ẩntrong muôn vàn thảm kịch cuộc sống.

Quả thật, các lời răn dạy nhủ, giải tỏa của ôngBa Trí với các nhân đồ vật khác, từ vai trung phong “con rơi” mang lại Triệu (chồng bà công ty dãy nhàtrọ), lặt (một cô gái mồ côi), bà Nguyệt (bà bạn già kết nghĩa vai trung phong giao)…, lànhững điểm nổi bật thông điệp của cục phim.

Trong lần uống rượu say, Toàn đã khiến Tâm sợhãi, chạy qua đơn vị ông cha Trí… lánh nạn. Tía Trí an ủi, dỗ dành:

“Tâm à, tao nghe rất nhiều lời bố mày nói cơ hội say nhưng mà thiệt là tỉnh đó con.Tao thấy có cái gì thảm sầu, u uất…”.

Rồi chuyển một lời khuyên, đúng hơn, một định hướngsống cho cô bé đáng mến này:

“Đời bạn phải có lòng tin. Có lòng tin để cho tất cả những người khác có cơ hội” (tập 8)

Một lời răn dạy thật thấm thía.

Lòng tin, theo bố Trí, không chỉ là là thể hiện thái độ sốngcủa một người, nhưng đáng nói hơn, chính là cơhội giúp bạn được tin rước lại tin tưởng đã mất, dựng lại phần lớn gì vẫn đổ vỡ,hàn gắn phần đông gì đã tan nát…Lòng tin của người này sẽ thay đổi điểm tựa chongười kia vịn vào mà đứng dậy.

Quả vậy, béo hoảng ý thức là đầu mối mọi khủnghoảng làng mạc hội, gia đình và hồ hết định chế trong cuộc sống.

Thử thách của số phận từng ngày một thêm lên, đètrĩu song vai bố Trí khiến cho ông đổ quỵ. Ông lâm bệnh, được đưa đi cấp cứu. Nhữngngày đau ốm, được bà Nguyệt tận tình chuyên sóc, ông thấm thía các lẽ đời. Mộthôm, ông nói với bà Nguyệt, có lẽ rằng từ phần lớn suy ngẫm khôn cùng lung về gắng hệ trẻ ngàynay: “Bọn trẻ hiện giờ hở chút là đánh nhau, đâm chém”. Rồi thở dài:

“Thời nay tín đồ ta quên dạy con nít hai chữ tha thứ. Chuyện gì cũng vậy,đâu cũng còn có đó, thong dong rồi giải quyết, việc gì đề nghị đâm chém, trả thù” (tập 34).

Lời đau đớn “Thờinay người ta quên dạy trẻ con hai chữ tha thứ” của cha Trí vươn lên là điểm nhấncủa bộ phim, với nỗi khắc khoải dự báo về sự mất mát, tan phát triển thành của một giá chỉ trịnền tảng.

Xây dựng nhân vật cha Trí, các tác giả tập phim đãtô đậm sự tha thứ đã trở thành phương châm sinh sống của nhân thiết bị này. Ông tin thathứ chính là phương cách giải quyết và xử lý mọi tranh chấp, xung đột, mâu thuẫn. Vàchính ông đã triển khai điều mình xác tín lúc bao dung và kiên trì với hai đứacon “phá gia chi tử” của mình. Kết quả, hai đứa con của ông lần lượt nhận thấy lầmlỗi và quay về. Chúng đón nhận ông. Chúng tiếp nhận cả bà Nguyệt từng bị chúngcoi là người mưu đồ chiếm phần đoạt gia sản của ông bố Trí. Sức mạnh của tha sản phẩm vàkhoan dung là vậy đó. Bọn chúng quật vấp ngã thù hận. Chúng thổi cất cánh thói ích kỷ ra khỏilòng người.

Hình tượng nhân vật cha Trí khiến cho sức lôi cuốncho bộ phim truyền hình dài 37 tập này. Mỗi lúc xuất hiện, nhân vật ba Trí mang đến bầu khítrầm tư cho diễn tiến câu chuyện. Sự trầm tư không cao đạo cơ mà giản dị. Không ồnào câu khẩu hiệu mà lắng đọng, trường đoản cú nhiên. Một hình mẫu nhân vật thành công của đạodiễn Nguyễn Phương Điền. Sự thành công xuất sắc của tập phim Cha rơi cũng một trong những phần nhờ sự lộ diện của người cha bị vứt rơi ấy.

HIỆN THỰC VÀ LÃNG MẠN

Viết kịch phiên bản Cha rơi, biên kịch Nguyễn Quý Dũng cho biết thêm ông muốn khắc ghi nhữngđiều khiến ông rung động, thấm thía từ hiện tại cuộc sống:

“Phía trước bên tôi ở bao gồm dãy bên trọ gồm 18phòng. Trong cuộc sống hằng ngày tại đó nảy sinh không hề ít vấn đề. Tự chuyện mắtthấy tai nghe đó, tôi đưa ra quyết định viết kịch bản Cha rơi. Trong bốn nhân vật bao gồm của phim thì ba nhân vật dụng ngườicha đa số lấy từ bỏ hình hình ảnh có thật.

Nhân vật ba Trí là hình hình ảnh bác vợ tôi. Bạn 84tuổi vẫn quyết định lấy vợ và cuộc sống đời thường của bọn họ khá thú vị. Nhân vật dụng Toàn từnguyên mẫu một bạn đang hành nghề đưa đò ở bắt buộc Thơ...

Trong cuộc sống, tín đồ ta thường xuyên chỉ đề cập đếnngười đàn bà với đa số trăn trở nhức buồn... Nhưng lũ ông shop chúng tôi cũng bao gồm nhiềutâm sự lắm. Mặt khác phụ nữ thường dễ dàng khắc phục hậu quả, còn shop chúng tôi nỗi đaucứ âm ỉ, dẻo dẳng và kéo dài...

Những hình ảnh về cuộc sống đời thường và con bạn trongphim cha rơi đưa người theo dõi đến với nhữngxóm lao đụng nghèo làm việc những thành phố lớn. đa số dãy bên lụp xụp. Cảnh sản phẩm quánbình dân. Hầu như tiếng rao đêm. Những tiếng cãi cọ. đều cảnh xô xát. Kể cả nhữnghiện thực đau lòng: nạn bán buôn người qua biên giới, nàn cá độ, cờ bạc, chovay nặng lãi, ức hiếp người làm công…

Nhưng sức lôi cuốn của bộ phim truyện vẫn làm việc về phía tiếngnói lãng mạn, như “thanh âm trong trẻovang lên thân một phiên bản đàn mà nhạc chế độ xô ý trung nhân hỗn độn” (Nguyễn Tuân). Ấn tượngsâu đậm các trường đoạn phim để lại là nhờ các “thanh âm vào trẻo” đó.

Sự vào trẻo của tình hàng xóm láng giềng lúc bốnngười lũ ông cùng “kết nghĩa vườn Đào”, ý tưởng của Triệu đưa ra trong giâyphút cao hứng trước thai khí ấm cúng của cuộc tụ họp bất thần bên bàn rượu đối kháng sơcủa Toàn, với hứng khởi vì… tạm thời thoát ngoài sự kềm kẹp của cô vợ lắm điều(!). Triệu nhấn mình là Triệu Tử Long, ông tía Trí là lưu Bị, Định (do Thành Lộcthủ vai) là quan Công, còn Toàn “cha rơi” là Trương Phi, vị nóng nảy, cọc cằn.Bốn người bầy ông, bốn thực trạng gia đình, lâm thời gác phần nhiều lo toan hay nhật vànhững nỗi niềm riêng để tận hưởng tình láng giềng đùm bọc, yêu quý yêu, tận tâm cảmthông nhau (tập 24).

Sự trong trẻo và thanh thoát từ số đông cuộc ănnăn, hoán cải của Trực cùng Phong, hai gã lừa đảo và chiếm đoạt tài sản và bạc tình, của Oanh cùng Tiệp kịpnhận ra lỗi lầm của chính mình đã bất hiếu với thân phụ và tàn bạo với bà Nguyệt.

Sự vào trẻo bình dị và phúc hậu của bà Nguyệtbán tàu hủ hiền lành lành, tốt bụng và cực kỳ trải đời.

Kể cả sự vào trẻo của trung ương hồn hai tỷ phú -vợchồng ông nhị Bảnh- xuyên suốt đời đi kiếm ân nhân Toàn để trả ơn cứu mạng. Một câunói của nhì Bảnh đã bất ngờ làm lắng lại diễn tiến câu chuyện đi kiếm con của CôÚt, người chị em năm xưa đã đặt bé (Tâm) vào cái thau rồi trả trôi sông, nay đãbiết ai là ân nhân cứu giúp mạng cùng nuôi dưỡng nhỏ mình:

“Sự gì cũng đều có trình từ bỏ của nó. Phải bao gồm lòng trong sáng mới chú ý thấu đượcmọi chuyện” (tập 34).

Hai Bảnh ý kiến đề nghị mọi người hãy thong thả, đừngnôn nóng, vì mọi việc đều phải sở hữu trình tự lay động của nó. Một người chị em từng bỏcon làm cho sao hoàn toàn có thể dễ dàng được con đón nhận! Một người cha, cho dù là cha rơi, làmsao gấp rút để bé rời khỏi vòng tay bản thân để mang lại với một fan khác, mặc dù làmẹ, tuy nhiên còn quá xa cách, sự xa cách kéo dài đến gần trăng tròn năm!

Vậy hãy lờ đờ nhìn vào lòng mình, tự hỏi sẽ sẵnsàng chào đón tình nắm và vai trò mới hay chưa

Những mẩu chuyện nghĩa tình của các con fan ởdưới lòng xã hội đã làm nên sắc thái lãng mạn của bộ phim. Chính sắc thái này đãkhiến bạn xem không ít lần phải dừng lại suy ngẫm. Suy chuyện đời. Ngẫm việcmình.

Cảnh kết thúc tập phim là một trong nhiều phútgiây như thế. Toàn nói với Lâm, người yêu của Tâm, trước lúc Lâm đưa vai trung phong về quêgặp người bà mẹ ruột:

“Cái cực hiếm nhất tao đã mang đến mày rồi. Mày mà làm gì nó là tao vặn vẹo cổ.Thôi, nói vậy chứ, hãy nhịn nhường nhịn nhau cơ mà sống” (tập 37).

Đó là lời sau cùng của Toàn. Chan đựng yêuthương và trĩu nặng ao ước mỏi. Mong muốn cho đôi trẻ được niềm hạnh phúc

“Hãy nhịn nhường nhịn nhau mà lại sống”. Lời khuyên răn của một người bầy ông suốt thời gian sống ấp ủmơ ước dành được một mái ấm mái ấm gia đình trọn vẹn, nhưng cầu mơ bình thường đó không từng,và cũng trở thành chẳng bao giờ, đổi thay hiện thực. Dường nhịn, sẽ là phương châmgiữ cho gia đình hạnh phúc. Toàn đòi hỏi phương châm này tự nỗi nhọc nhằnvà cay đắng khi trong cả đời cắn mặt nhặt ve sầu chai cùng hứng chịu đựng sự khinh miệt của thếgian.

Nhường nhịn, không chỉ là nhằm “dĩ hòa vi quý”, màchính vì muốn kiên trì đợi chờ giây phút thực sự lên giờ nói. Sự thật của lẽphải. Thực sự của nhân cách. Biết bền chắc và nhún nhường mình chờ chờ, ko gì doạ dọađược hạnh phúc. Như vậy, nhường nhịn nhịn chính là tia hồi quang phản chiếu niềm tinvà tình yêu. Có tin cẩn và thực sự yêu thương, sẽ chọn tuyến phố nhường nhịn.

Vậy làToàn vẫn bước thoát ra khỏi cuộc đời cô phụ nữ nuôi của mình. Dòng bóng fan lầm lũi ấymất hút, không hề ai gặp mặt lại trên những tuyến phố thành phố. Mất hút như dòngnước sông Phụng Hiệp tung vào biển cả. Mất hút như giọt lệ khóc thầm trong đêm.Và như câu vọng cổ vẫn lịm tắt trong cái xóm nghèo Toàn từng ở cùng từng hát lên mỗikhi chuếnh choáng rượu:

Bài viết liên quan